5.
Gió lạnh thổi suốt đêm.
Ta và Hạ Lâm đều nhiễm phong hàn.
Uống thuốc xong, hai người ôm chăn ngồi đối diện nhau, hắn nhìn ta, ta nhìn hắn.
Cuối cùng, Hạ Lâm mồ hôi đầm đìa, ngã ra giường, mặt đỏ bừng, thở dốc, khóe mắt long lanh nước.
Ta thuận tay nhét vào miệng hắn một viên mơ muối.
Hạ Lâm nhai nhai, vừa chua vừa mặn, ánh mắt phức tạp nhìn gương mặt cũng đỏ bừng vì sốt của ta, lẩm bẩm hỏi:
“Tần Ngọc, không phải ngươi yêu ta đến chết đi sống lại đấy chứ?”
“Ở Mạc Bắc làm nữ vương oai phong của ngươi không tốt sao, nhất định phải đến kinh thành, gả cho một kẻ tàn phế như ta?”
“Ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Ta hơi cúi mắt, nuốt vị chua chát trong miệng xuống.
Giọng điệu bình thản:
“Triều đình cải cách thuế má, thương nhân vốn địa vị thấp, bây giờ càng thêm chật vật.”
“Tần gia tuy là thế gia, nhưng gốc rễ ở Mạc Bắc, suy cho cùng, Thịnh Kinh mới là trung tâm quyền lực, ta nhất định phải đến kinh thành để tranh đấu.”
“Bệ hạ muốn kiềm chế Mạc Bắc, hôn nhân liên minh chính là cách tốt nhất.”
Ta càng nói càng bực.
Vươn tay chọc vào ngực Hạ Lâm:
“Ta là đích nữ duy nhất của Tần gia, hơn nữa gia tộc ta giàu có, tin tức hôn nhân vừa lan ra, có bao nhiêu công tử thế gia xếp hàng cầu thân, có biết không?”
“Kết quả thì sao? Ngươi, thái tử điện hạ, lại coi lòng tốt của ta như rác rưởi, không biết điều, còn mắng ta!”
Hạ Lâm quay đầu đi:
“Ta đâu có cầu xin ngươi giúp ta.”
Ta cười lạnh:
“Bây giờ ngay cả Hạ Tri Chương cũng có thể khiến ngươi chật vật như thế.”
“Ngươi và ta cùng một phe, ta không quen nhìn bộ dạng chật vật bị ức hiếp của ngươi.”
Hạ Lâm thoáng động lòng, nhưng vẫn bướng bỉnh:
“Không cần.”
Ta nhún vai:
“Thế xem như ta đa tình.”
Giọng ta chợt lạnh xuống:
“Nhưng nếu ngươi không cần ta, còn Tịch Minh Châu thì sao? Ngươi cũng không cần nàng ta nữa sao?”
Hạ Lâm sững người.
“Nàng ta rời kinh, chưa chắc đã là thật. Nếu ngươi có năng lực, tự mình đoạt lại nàng ta.”
“Lùi một vạn bước mà nói, nếu nàng ta thực sự bỏ rơi ngươi…”
Hạ Lâm nghiến răng:
“Tần Ngọc!”
Ta nhướng mày:
“Bản cô nương ở đây.”
Hạ Lâm: “…”
Ta đảo mắt, tiếp tục nói:
“Nếu nàng ta thực sự bỏ ngươi, chẳng lẽ ngươi không muốn chứng minh bản thân, để người ta phải hối hận?”
“Thà để người ta nói hai người có duyên vô phận, còn hơn để nàng ta may mắn thoát khỏi ngươi.”
Hạ Lâm cạn lời.
Ta đưa tay ra:
“Sao nào, có muốn hợp tác không?”
Ta đợi một lúc lâu, thấy hắn không phản ứng, đành chán nản đứng dậy rời đi.
Đúng lúc này, từ trên chăn vươn ra một bàn tay.
Hai tay đập vào nhau.
Lời đã hứa, không được phản bội.
6.
Ngày thứ ba sau đại hôn, theo lý phải vào cung bái kiến Hoàng Hậu.
Nhưng chuyện lố bịch trong hôn lễ hôm ấy đã truyền đến tai bà ta, khiến Hoàng Hậu vừa thấy ta liền không vừa mắt, cuối cùng lôi ta ra sân để dạy quy củ.
Đối với đám tiểu thư thế gia ở kinh thành, đây chắc chắn là một màn tra tấn, nhưng với ta mà nói, chẳng khác gì trò trẻ con.
Có điều ánh mắt soi mói xung quanh thực sự phiền phức.
Mà Hạ Lâm, người đáng lẽ nên ở bên Hoàng Đế lâu hơn, lại sớm quay về.
Hắn dùng cán quạt nhẹ đỡ ta:
“Đứng lên đi.”
Ta nhìn Hạ Lâm, lại nhìn Hoàng Hậu.
Hừm… Sắc mặt Hoàng Hậu sắp thành than đen rồi.
Nhưng ta nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nghe lời Hạ Lâm, đứng dậy.
Hoàng Hậu nhìn hắn, giọng điệu lạnh nhạt:
“Ngươi cho rằng, thân là bà mẫu, ta không thể dạy dỗ con dâu chút quy củ sao?”
Ta sợ hai người họ tranh cãi, đang định lén lút kéo nhẹ tay áo Hạ Lâm để nhắc nhở hắn đừng nổi nóng.
Nhưng ta còn chưa kịp động đậy, đã nghe thấy hắn cất giọng đều đều:
“A Ngọc từ nhỏ lớn lên ở biên cương, không quen quy củ kinh thành, hôm nay cứ coi như là nhi thần thay mẫu hậu tặng nàng một ân huệ, tránh để sau này nàng thất lễ trước thánh giá.”
Hoàng Hậu thoáng sững sờ.
Hạ Lâm đã bao lâu rồi chưa dùng giọng điệu ôn hòa như vậy mà nói chuyện với bà?
Sắc mặt Hoàng Hậu dần dịu xuống, ánh mắt nhìn ta cũng bớt phần chán ghét.
“Thôi được, vào đi.”
Hạ Lâm nghiêng người, ánh mắt thoáng liếc thấy tư thế ta định kéo tay áo hắn, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như đã hiểu nhầm.
Hắn phất tay cho thái giám đẩy xe lăn lui xuống, nhìn ta:
“Vậy thì làm phiền Thái Tử Phi vậy.”
Bữa tiệc diễn ra, từng câu từng chữ hắn nói đều trôi chảy và tinh tế, khiến Hoàng Hậu không khỏi xúc động.
Cho đến khi Hạ Vân Chương bước vào.
“Vân Chương đến rồi?”
Hoàng Hậu vui vẻ, lập tức sai người thêm chỗ ngồi, nhưng khi nhìn về phía Hạ Lâm, sắc mặt bà lại hơi đổi.
Hạ Lâm khẽ nhướng mày, mỉm cười gọi:
“Ngồi đi, lục đệ.”
Ta không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn, trong lòng cảm thấy có chút quái lạ.