Bỗng nhiên, cơn đau nhói lên dữ dội ở bụng dưới, khiến ta không kìm được mà kêu thảm thiết.
Thai vị không thuận.
Từ sáng sớm đến tận nửa đêm, đứa bé vẫn không chịu chào đời.
Hết bát thuốc này đến bát thuốc khác đổ vào miệng, ta vẫn cảm thấy sinh mệnh của mình đang dần rời xa.
Phu y cắm ngân châm, giọng nói khẽ run, nhưng vẫn kiên định trấn an:
“Đừng sợ, nhất định sẽ không sao.”
“Ta sao nỡ để ngươi rời xa mái nhà này như vậy.”
Ta yếu ớt chớp mắt, cảm nhận rất rõ ràng sự sống đang dần rời xa.
Lần đầu tiên ta gặp phu y, chính là khi bị Hạ Vân Chương bắn tên xuyên vai.
Lúc ấy, ta biết mình đã mang thai hai tháng, nhưng thai tượng không ổn định.
Sau đó là ở phủ Lục hoàng tử.
Ta dùng đủ mọi cách ép buộc và thuyết phục phu y giúp ta giấu kín chuyện này, đồng thời âm thầm báo tin cho Hạ Lâm.
Kinh thành lúc đó đang như một vũng lầy đầy sát khí.
Nếu ta ở lại, Hạ Lâm sẽ bị vướng bận.
Chỉ khi ta rời đi, ta mới có thể bảo vệ được hắn và đứa bé.
Vì vậy, mới có màn kịch giữa Hạ Lâm và Minh Châu.
Khi đó, chúng ta đều nghĩ rằng, đợi khi mọi thứ ổn định, chúng ta sẽ có cả một tương lai dài phía trước.
Nhưng bây giờ, Hạ Lâm sống hay chết vẫn chưa rõ, mà ta cũng sắp không cầm cự nổi nữa, còn đứa trẻ…
Thuốc an thai đổ xuống, nhưng ta không thể nuốt nổi nữa.
Hơi thở yếu dần, ta siết chặt tay, nhớ lại giao ước với phu y, nếu ta không thể qua khỏi, hãy mổ bụng cứu lấy con ta.
Nghĩ đến đây, ta bình thản nhắm mắt lại.
Ngay khoảnh khắc ý thức đang trôi dần vào bóng tối—
“Rầm!”
Cửa phòng bị đạp văng.
Một đôi tay quen thuộc, run rẩy nắm lấy ta.
“A Ngọc, ta trở về rồi.”
Làn môi lạnh lẽo áp lên môi ta.
Một vị đắng chát tràn xuống cổ họng, bị ép buộc trượt vào dạ dày.
Trong cơn mơ hồ, ta nghe thấy tiếng trẻ con cất tiếng khóc chào đời.
Rồi sau đó, ta chìm vào giấc ngủ sâu.
…
Khi ta mở mắt, Minh Châu đang ngồi bên cạnh, trong lòng ôm một chiếc tã lót nhỏ.
Thấy ta tỉnh, nàng lập tức bế đứa bé lại gần, cúi xuống cho ta xem.
“Là con của ngươi, rất đáng yêu.”
Là một bé gái.
Nó nhỏ xíu, nhăn nheo nhưng hồng hào.
Nhìn đứa nhỏ trong lòng nàng, trái tim ta mềm nhũn, nước mắt không nhịn được mà tràn ra.
Minh Châu cuống quýt lau nước mắt cho ta:
“Đừng khóc, hắn không sao đâu. Khi ngươi ngủ, hắn đã đến thăm ngươi.”
“Ta biết.”
Dưới lớp chăn, ta siết chặt một tấm lệnh bài trong tay.
15.
Không lâu sau đó, tin đồn lan tràn khắp kinh thành.
Ninh Vương bí mật đầu độc Hoàng thượng bằng đan dược, mưu đoạt ngôi vị, bị Hạ Lâm phát hiện và truy sát.
Mạc Bắc và Tây Kỳ lấy danh nghĩa “thanh trừng gian thần” kéo quân trợ giúp.
Dưới sự dẫn dắt của Hạ Lâm, đại quân một đường tiến thẳng vào kinh thành.
Hai phe giao chiến. Ninh Vương đại bại, Hoàng Đế nhường ngôi cho Hạ Lâm.
Tân hoàng bỏ trống hậu cung, chuyên tâm trị đan thuật, chỉnh đốn triều đình, thúc đẩy tân chính, mang lại sinh khí mới cho giang sơn Đại Thịnh.
…
Năm tháng vội vã trôi qua, trong chớp mắt, nữ nhi của ta – Niệm Niệm – đã ba tuổi.
Vì sinh non, con bé rất hay ngủ.
Hôm nay ta đặt con vào chiếc nôi dưới gốc cây lê, nhưng không ngờ hôm nay con bé tỉnh sớm hơn mọi khi, chập chững bò ra ngoài.
Ngay khi con bé sắp ngã xuống, tim ta như thắt lại, thì một đôi tay vững chắc đã đỡ lấy con.
Dưới tán lê nở rộ, hoa rơi như tuyết trắng, ta nhìn thấy hắn.
Người ấy mỉm cười, ánh mắt ấm áp như ngày xưa.
“Tần Ngọc.”
“Ta đến đón nàng về nhà.”
16.
Ta là Tần Ngọc.
Nữ nhi duy nhất của Tần gia ở Mạc Bắc.
Từ nhỏ, ta đã được nuôi dạy như người thừa kế gia tộc.
Phải tài giỏi xuất chúng, phải chu toàn trong mọi chuyện, phải trưởng thành chín chắn, không được có dù chỉ một chút sơ hở.
Ngày mẫu thân ta qua đời, ta vẫn bình tĩnh chủ trì tang lễ, không rơi một giọt nước mắt, chỉ để đôi mắt hơi ửng đỏ một cách vừa vặn.
Chỉ khi đêm xuống, ta mới lặng lẽ bước vào sân viện của mẫu thân, đi qua từng con đường người đã từng đi, từng lần từng lần một.