1
Tôi sống lại vào đúng ngày được chọn làm nghệ sĩ piano của Dàn nhạc Giao hưởng Ái Nhạc.
Ngoài trời mưa như trút, tiếng đàn dồn dập tuôn trào từ đầu ngón tay tôi.
Bất cam, phẫn nộ, căm hận…
“Đinh dong.”
Tiếng chuông cửa vang lên lạc lõng, cắt ngang bản nhạc đang ở cao trào.
Cô ta đến rồi.
“Hệ thống, người tên Tĩnh Nhan này có phải chính là thiên tài piano mà chúng ta cần tìm không?”
“Đúng vậy, ký chủ. Chỉ cần cô tích đủ độ hảo cảm là có thể cướp đoạt thiên phú của cô ta.”
“Quá tốt rồi! Tôi cũng muốn trở thành nghệ sĩ hàng đầu quốc gia!”
Qua cánh cửa mỏng, tôi nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện giữa Lâm Oánh Oánh và hệ thống.
Tôi nhếch môi lạnh lùng, đưa tay vén lại lọn tóc bên tai.
Đời này, e là họ khó mà được như ý nguyện.
2
“Cô Tĩnh, tôi đến ứng tuyển làm trợ lý.”
Thấy tôi mở cửa, gương mặt Lâm Oánh Oánh vì kích động mà hơi ửng hồng.
Cô ta hơi rụt rè kéo vạt áo, trông vừa trong sáng lại e thẹn.
Kiếp trước, chính vẻ ngoài vô hại ấy đã khiến tôi bị lừa thê thảm.
Tôi che giấu tia lạnh lẽo trong mắt, mỉm cười lắc đầu đáp lại ánh nhìn mong chờ kia:
“Xin lỗi, tôi không cần trợ lý.”
“Sao… sao lại thế?”
Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của cô ta.
Nụ cười trên môi Lâm Oánh Oánh lập tức cứng đờ, sắc mặt tái đi, ngón tay nắm chặt tờ thông tin tuyển dụng cũng trắng bệch.
“Làm ơn đấy cô Tĩnh, tôi thật sự rất cần công việc này…”
Cô ta cúi đầu, để lộ tấm lưng ướt đẫm nước mưa.
Trông yếu đuối và đáng thương vô cùng.
Nhưng tôi thấy, vẫn là tôi—người rơi từ tầng 18 xuống, óc văng tung tóe—mới thật sự đáng thương hơn.
“Là ai thế?”
Một bàn tay to từ phía sau bất ngờ ôm chặt eo tôi, giọng đàn ông khàn khàn đầy lười biếng vang lên sát bên tai.
Thấy ánh mắt xâm lược của người đàn ông, gương mặt Lâm Oánh Oánh đỏ bừng lên.
Tôi tựa vào lòng Hạ Dực, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Kiếp trước anh luôn bảo xung quanh tôi toàn kẻ có tâm địa bất chính, tôi còn chẳng mấy để tâm.
Cho đến ngày bị đẩ//y ngã xuống lầu, tôi mới nghe được tiếng gào điên loạn của Lâm Oánh Oánh:
“Tôi đã có được thiên phú của cô rồi, tại sao anh ấy vẫn yêu cô!”
“Thân phận bà Hạ phải là của tôi!”
…
“Sao vậy? Em quen cô ta à?”
“Không quen.”
Tôi lấy lại tinh thần, nắm lấy cằm Hạ Dực, hôn nhẹ lên môi anh.
Cảm nhận rõ bị phớt lờ, Lâm Oánh Oánh ứa nước mắt nhìn anh:
“Thưa anh, tôi đến ứng tuyển trợ lý, nhưng có vẻ cô Tĩnh không thích tôi…”
Cô ta rưng rưng giữa màn mưa, dáng vẻ yếu ớt động lòng người.
Nhưng chẳng ai thèm để ý.
Hạ Dực siết eo tôi đầy ham muốn, giọng khàn khàn thúc giục:
“Anh buồn ngủ rồi, mau lên.”
“Cô gì ơi, không tiễn.”
Tôi nở nụ cười, dứt khoát đóng sập cửa lại.
Khoảnh khắc cuối cùng tôi nhìn thấy là dáng vẻ run rẩy vì tức giận của Lâm Oánh Oánh.
Gương mặt cô ta tái mét, ánh mắt nhìn tôi đầy tham lam.
“Hệ thống, tôi nhất định phải có được thiên phú của Tĩnh Nhan, còn cả mọi thứ thuộc về cô ta!”
3
Khép cửa lại, tôi vòng tay qua cổ Hạ Dực, hôn anh một cách hờ hững.
Chế//t Lâm Oánh Oánh kiểu gì mới vui đây?
Giả ta/i n/ạn xe? Cắ//t cổ? Hay dìm chế//t?
“Em đang làm qua loa đấy.”
Hạ Dực không hài lòng, cắn nhẹ môi tôi như trừng phạt.
Tôi đau nhăn mặt, đẩy anh ra, lạnh lùng kéo áo lại:
“Từ giờ về sau, đừng tự ý xen vào chuyện của em.”
“Chỉ là giúp em đuổi một con ruồi đáng ghét thôi, chuyện của em cũng là chuyện của anh mà.”
Bỏ mặc ánh mắt ai oán của anh, tôi chậm rãi bước đến bên cây đàn Steinway Fibonacci quen thuộc.
Ngồi xuống, nâng tay, bản nhạc trỗi lên mạnh mẽ lần nữa.
Kiếp trước khi bị cướp thiên phú, dù tôi cố gắng thế nào cũng chẳng thể chơi nổi một bản nhạc hoàn chỉnh.
Đây là cây đàn tôi yêu thương suốt cả cuộc đời…
Giờ có lại được rồi, cảm giác này… thật sự vô giá!
Tôi nén sự xúc động đang trào dâng nơi ngực, nhưng càng dằn xuống, nỗi căm hận trong lòng lại càng mãnh liệt hơn.
Bản nhạc kết thúc, Hạ Dực cúi đầu hôn lên đầu ngón tay tôi một cách trân trọng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và mê đắm.
“Dạo này đừng đến tìm em, em vào dàn nhạc rồi, sẽ bận lắm.”
“Tĩnh Nhan, rốt cuộc đàn piano quan trọng, hay anh quan trọng?”
“Anh thấy sao?”
Tôi nghiêm túc rút tay lại, trong đầu lại vang lên một giai điệu mới.
Tiếng đàn du dương lan tỏa khắp phòng.
Tâm trạng tôi đang rất tốt.
Tôi luyện đàn liền ba tiếng mới chịu dừng lại.
Ngày mai là buổi báo danh đầu tiên vào dàn nhạc.
Lần này, tôi nhất định sẽ vượt qua đỉnh cao năm xưa của chính mình.