17.
Trở về kinh thành, vào lại phủ Thừa Tướng, phụ thân nhìn thấy ta, gương mặt nghiêm nghị xưa nay cũng hiếm khi lộ ra nét tươi cười.
“Tuế Tuế, trông con kìa… gầy đi không ít rồi.”
Thẩm Trường Thanh đứng bên cạnh, vẫn là dáng vẻ ôn hòa nho nhã, bề ngoài chẳng có lấy nửa điểm sơ hở.
“Hành trình vất vả, e rằng muội đã mỏi mệt. Ta đã sai người chuẩn bị những món điểm tâm mà muội thích nhất.”
Ta cụp mắt, che giấu ánh nhìn lạnh lẽo nơi đáy lòng, nhẹ nhàng cất lời:
“Đa tạ huynh đã quan tâm.”
Phó Sách theo sau ta, vẫn như thường ngày, trầm mặc ít lời.
Chỉ khi ánh mắt của Thẩm Trường Thanh dừng trên người ta, chàng mới hơi ngẩng đầu, ánh mắt u tối, lạnh lẽo như có đao phong ẩn nhẫn.
Phụ thân đối với Phó Sách tuy chẳng mặn mà, nhưng vẫn giữ lễ nghĩa khách khí.
Đến bữa tối, Thẩm Trường Thanh liên tục gắp thức ăn cho ta, lời lẽ ân cần đầy quan tâm.
“Muội muội, lần này trở về, hãy ở lâu một chút. Phủ Thừa Tướng cũng đã lâu không náo nhiệt như thế này rồi.”
Ta mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng đáp lời:
“Huynh nói phải. Ta cũng rất nhớ phụ thân và huynh.”
Trong lúc ăn, ta giả vờ vô tình nhắc đến:
“Vừa rồi trên đường vào thành, nghe nói mai đỏ ở Tây Sơn ngoài thành đã nở rộ, cảnh sắc cực kỳ tao nhã. Không biết huynh có rảnh không, có thể đưa ta đi thưởng mai giải sầu chăng?”
Thẩm Trường Thanh nghe vậy, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ kinh hỉ, gần như không chút do dự liền đáp:
“Muội đã có nhã hứng, ta đương nhiên xin bồi tiếp. Ngày mai thế nào?”
Hắn lại quay sang nhìn Phó Sách, giọng điệu khinh khỉnh khó giấu:
“Phải rồi, suýt nữa quên hỏi hiền tế một câu — không biết hiền tế có nhã hứng đi cùng chăng?”
Phó Sách sắc mặt không đổi, nhàn nhạt đáp:
“Ta vốn thân phận quê mùa, chỉ sợ làm hỏng hứng thú tao nhã của các ngươi. Không đi thì hơn.”
Sau đó, Thẩm Trường Thanh lại càng cười vui vẻ hơn, nhân lúc mọi người không chú ý, hắn ghé sát tai ta, khẽ cất giọng:
“Xem ra muội muội sau khi thành thân, đã nghĩ thông suốt được nhiều chuyện rồi.”
Ngón tay ta khẽ siết chặt đôi đũa, nhưng rất nhanh đã buông lỏng, mỉm cười dịu dàng:
“Tất nhiên là sau khi rời nhà, ta mới biết huynh trưởng tốt đến nhường nào.”
Tối đến, khi đã quay về phòng, Phó Sách đang ngồi bên cạnh bàn, chuyên chú mài lưỡi dao săn quen thuộc của chàng.
Ta bước tới bên cạnh, khẽ gọi:
“Phó Sách.”
“Ngày mai, chính là thời cơ tốt nhất.”
Động tác lau dao của chàng khựng lại, ngẩng mắt nhìn ta. Ánh mắt ấy sâu như vực, tĩnh lặng như đêm tối.
Ta hơi cúi người, giọng nói thấp xuống:
“Thẩm Trường Thanh là kẻ tự cao lại háo sắc. Ngày mai hắn đi Tây Sơn cùng ta, tất nhiên sẽ không mang theo nhiều tùy tùng.”
Ta dừng lại giây lát, rồi từng từ cất ra như lưỡi dao lạnh:
“Tây Sơn hẻo lánh, ai biết có thể sẽ… chạm mặt thổ phỉ hay không, đúng không?”
Phó Sách trầm mặc trong chốc lát, sau đó vươn tay khẽ vuốt lên gò má ta, ánh mắt kiên định:
“Ta sẽ bảo vệ nàng. Nàng đừng sợ.”
Ta tựa vào lòng chàng, khẽ cong môi, nụ cười vừa dịu dàng vừa lạnh lẽo:
“Sợ ư?”
“Ta hận không thể… ngay lập tức nhìn hắn chết dưới chân mình.”
18.
Hôm sau, tiết trời khá đẹp.
Ta thay một bộ váy áo tươi sáng, cài lên tóc một cây trâm ngọc khảm châu lấp lánh.
Khi Thẩm Trường Thanh nhìn thấy ta, trong ánh mắt lập tức tràn đầy kinh diễm, gần như không che giấu được.
“Muội muội hôm nay thật rực rỡ động lòng người.”
Ta chỉ khẽ mỉm cười, không nói lời nào, rồi theo hắn lên xe ngựa.
Đúng như dự đoán, Thẩm Trường Thanh chỉ mang theo hai tên tiểu đồng bên người.
Đường lên núi ngày một dốc, rừng mai hai bên lưa thưa đỏ thắm, quả thật là cảnh sắc không tệ.
Trên đường đi, Thẩm Trường Thanh không ngừng tìm cớ bắt chuyện, ta chỉ mỉm cười nhẹ đáp lại, vừa trò chuyện vừa kín đáo quan sát địa thế xung quanh.
Đi được một đoạn, xe dừng lại tại một thung lũng nhỏ — nơi rừng mai càng thêm rậm rạp, gần như không có bóng người lui tới.
“Muội muội, muội xem gốc mai kia, hoa nở rộ thật đẹp.”
Hắn vừa nói vừa quay đầu nhìn ta, trong mắt ánh lên một tia nôn nóng khó nén.
Hắn đưa tay ra:
“Đường núi trơn trượt, để ta đỡ muội qua đó.”
Nói đoạn, hắn ra hiệu bằng mắt. Hai tên tiểu đồng liền biết điều lui ra xa.
Thẩm Trường Thanh lập tức không còn kiêng kỵ gì nữa, giọng nói cũng thấp xuống vài phần, mang theo một tia giễu cợt:
“Tam muội, muội gả cho kẻ thô phu kia, chắc khổ sở lắm đúng không?”
“Nhưng ai bảo nàng không ngoan, không chịu thuận theo huynh?”“Giờ nghĩ thông rồi, cũng chưa muộn đâu.”
Hắn vừa nói, vừa vươn tay định kéo ta lại gần.
Ta vừa định lên tiếng thì trong rừng bỗng vang lên một tiếng động lạ.
Thẩm Trường Thanh lập tức biến sắc:
“Ai đó?!”
Lời còn chưa dứt, một bóng đen tựa u linh lao ra từ trong rừng, lưỡi đao trong tay lóe hàn quang, xông thẳng đến yết hầu của Thẩm Trường Thanh!
Hắn hoảng hốt kêu lên, lảo đảo tránh sang một bên:
“Có người! Mau đến cứu—”
Nhưng quanh đó hoàn toàn không một bóng người hồi đáp.
Nhìn lại, hai tên tiểu đồng đi theo hắn đã nằm bất động dưới đất, không rõ sống chết.
Thẩm Trường Thanh mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy, quay đầu định bỏ chạy.
Nhưng làm sao thoát khỏi tay chàng?
Chàng – Phó Sách – nhanh như chớp đã áp sát, một bước như gió cuốn tới trước người hắn.
Soạt!Lưỡi đao lạnh lẽo trong tay chàng ghì chặt sát vào cổ họng hắn, chỉ cần hơi dùng lực — máu sẽ nhuộm đỏ cánh mai.
19.