1
Khi tỉnh lại, ta đã bị trói cả tay lẫn chân, đưa lên kiệu hoa.
Đường núi gập ghềnh khiến lòng ta cũng chao đảo không yên.
Ở hầu phủ sống bao năm, ta chưa từng nghĩ phụ mẫu lại không phải thân sinh. Hóa ra, cô nương quê mùa Lý Thúy Bình kia mới là thiên kim thật sự của hầu phủ.
Nàng ta da đen, dáng thấp, có thể nói là hội tụ toàn bộ điểm xấu từ phụ mẫu.
Còn ta, Hứa Nguyệt Doanh, là mỹ nhân số một kinh thành, da trắng dáng yêu kiều. Thế mà chẳng ai nhận ra ta và người nhà hầu phủ chẳng hề giống nhau.
Nghĩ đến đây, nước mắt ta rơi lã chã. Ta không biết người thợ săn mà mình phải gả rốt cuộc là dạng người gì.
Mối hôn sự này vốn dĩ là do cha mẹ nuôi của Lý Thúy Bình định sẵn từ nhỏ cho nàng ta.
Giờ nàng ta đã trở thành thiên kim tiểu thư của hầu phủ, tất nhiên không cần phải gả đi nữa.
Chỉ cần cho người ta một khoản bạc để bồi thường là xong.
Nhưng nàng ta lại ngang nhiên đẩy mối hôn sự này lên đầu ta:“Tỷ tỷ từng hưởng vinh hoa bao năm thay muội, nay chẳng lẽ không giúp muội một lần?”“Nghe nói thợ săn kia còn đáng sợ hơn cả dã thú trong rừng, tỷ tỷ thật là có phúc lớn.”
Ta còn chưa kịp nói gì, đã bị cha mẹ nhốt lại, ép uống thuốc.
Cúi đầu nhìn bộ hỉ phục đỏ thô sơ trên người, ta nghĩ, nếu đối phương thật sự là kẻ hung ác, chi bằng c/h/ế/t đi cho xong.
Đang miên man suy nghĩ, kiệu hoa đột nhiên dừng lại.
Ta nhắm mắt giả vờ ngủ, cảm giác có người cõng mình vào trong nhà.
Chờ đến khi tiếng bước chân của gia đinh đã xa, ta mới mở mắt, phát hiện người thợ săn kia dường như không có nhà.
Nhìn quanh một lượt, ta thấy căn phòng rất sạch sẽ ngăn nắp.
Trên tường treo đầy dụng cụ săn bắn, khác xa với tưởng tượng của ta về một nơi bẩn thỉu, tanh tưởi.
Ta cố cọ dây trói ở góc tường.
Không biết đã bao lâu, cổ tay ta sưng lên đau rát, cuối cùng cũng nghe được tiếng dây đứt.
Ta vội vã mở cửa định trốn, nhưng vừa bước ra liền đối mặt với một nam tử cao lớn vạm vỡ, toàn thân đầy mùi m/á/u tanh.
Hắn gánh một tấm da gấu còn nhỏ m/á/u tí tách trên vai.
Ta hoảng sợ lùi lại, đóng sầm cửa, liền nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng động lớn.
Ta suýt bật khóc, đứng nép sau cánh cửa:“Ngươi đừng vào đây.”
Ai ngờ bên ngoài lại im lặng hồi lâu.
Ta len lén mở hé cửa nhìn ra, phát hiện nam nhân kia đã ném tấm da gấu xuống đất rồi đi tới bên giếng nước.
Hắn cởi áo ngoài nhuốm m/á/u, để lộ tấm lưng vạm vỡ rộng lớn, bình thản lau rửa vết m/á/u trên người.
2
Ở kinh thành, ta chưa từng gặp nam nhân nào như hắn.
Các công tử thế gia tuy có học cưỡi ngựa bắn cung, nhưng đa phần vẫn chuyên tâm thi thư, thân thể yếu nhược.
Còn võ tướng phần lớn lại thô lỗ, cục cằn, chẳng mấy ai khiến ta quan tâm.
Huống hồ, trước đây ta chưa từng nhìn thấy thân thể nam nhân ở khoảng cách gần như thế này.
Gương mặt ta nóng bừng, đỏ lựng, đôi mắt không tự chủ được mà dán chặt vào hắn.
Ta càng nhìn càng ngẩn ngơ, mãi đến khi hắn xoay người lại, ta mới nhìn rõ dung mạo.
Đó là một khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ, đường nét sắc sảo, lông mày như kiếm, đôi mắt như sao.
Chỉ có điều, ánh mắt sâu thẳm và đen trầm kia khiến người ta lạnh sống lưng.
Ta ấp úng không biết nên nói gì, thì hắn đã thô lỗ cất tiếng:“Ngươi là nữ nhi nhà họ Hứa?”
Ta ngơ ngác gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Hắn nhìn ta, ánh mắt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.
Ta sợ hãi, vội vàng gật đầu liên tục.
Hắn không chút biểu cảm, chỉ tay về phía căn phòng nhỏ bên cạnh: “Ngươi ở đó.”
Ta nhạy bén nhận ra hắn chẳng có hứng thú gì với ta, lập tức đi về phía hắn chỉ.
Đến nơi, quả nhiên có một căn phòng nhỏ, nhưng chỉ bằng một nửa phòng của hắn.
Khắp nơi phủ đầy bụi, rõ ràng đã lâu không được dọn dẹp.
Ta vừa đưa một chân vào, lại ghét bỏ rụt về: “Phu quân, thiếp vẫn chưa được biết quý danh của chàng.”
Hắn nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng lạnh nhạt đáp: “Hoắc Ly.”
Ta khẽ gãi cổ, nở nụ cười duyên dáng: “Thiếp là Hứa Nguyệt Doanh. Hãy để thiếp hầu hạ chàng…Hắt xì!”
Ta luôn tự hào về gương mặt xinh đẹp, ngày thường chỉ cần một nụ cười đã khiến lòng người xao động.
Nào ngờ lần này, một tràng hắt xì liên tiếp đã phá tan kế hoạch.
Sau khi hắt xì xong, ta phát hiện Hoắc Ly đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn ta, khiến cả gương mặt ta ngứa ngáy khó chịu.
Ta giơ tay định gãi, nhưng bị hắn túm lấy, xách thẳng vào trong nhà.
Ta không biết mặt mình đã đỏ và sưng lên, chỉ nghĩ hắn sắp làm chuyện gì đó bất chính, liền ôm chặt cánh tay hắn, vừa đấm vừa la: “Ngươi… ngươi… đừng làm càn!”
Hắn ném ta lên giường, lục lọi trong rương, lấy ra một chiếc gương đưa tới trước mặt ta.
Ta chớp mắt nhìn vào gương, người trong gương cũng sưng phù đến biến dạng, chớp mắt lại nhìn ta.