1
Khi ta bước vào, thấy Lục Ngôn Chi gối tay nằm trên nhuyễn tháp.
Dung nhan tuy có chút tái nhợt, nhưng khí chất thanh quý tuyệt mỹ, thực khiến người ta động lòng.
Hắn không buồn mở mắt, chỉ tùy tay chỉ một cái:
“Giường cho ngươi, ta ngủ tháp.”
Thanh âm nhu hòa, ôn nhuận như ngọc.
Ta sốt ruột tiến lên, nắm lấy cổ tay trắng tựa bạch ngọc của hắn:
“Ngủ riêng, làm sao sinh được con? Mau lên, thiếu gia!”
“Ê, cô nương ngươi…”
Lục Ngôn Chi như chạm lửa, vội giật tay, thần sắc bệnh hoạn vừa rồi phút chốc tan biến.
Hắn nhẹ nhàng ngồi bật dậy, còn tiện tay dập tắt lò hương ta mới mang vào.
Ngẩng mắt nhìn ta, vừa muốn nói gì, lại trừng tròn hai mắt, như heo con gặp chồn, suýt ngã ngồi xuống đất.
Tựa hồ bị ta dọa sợ đến ngẩn người.
“Ngươi… ngươi… sao lại là ngươi?”
Ta hừ một tiếng:
“Chẳng lẽ còn ai khác ư? Lục phu nhân chọn thêm cô nương khác chắc?”
Ta lôi kéo mãi mới đẩy được hắn lên giường, hắn lại sống chế//t giữ chặt lấy cạp quần.
“Người ta cho ngươi bao nhiêu bạc, ta trả gấp đôi, được chăng?”
Mắt ta sáng lên, nhưng nghiến răng từ chối:
“Ta đã nhận lời Lục phu nhân, sao có thể thất tín? Thiếu gia còn giãy giụa, đừng trách ta tự mình ra tay!”
Hắn lại càng giữ chặt, giọng run run:
“Tiểu Xuân cô nương, việc này… gấp gáp không được…”
Ta sốt ruột quát:
“Ngươi không vội, ta vội! Ta còn mong mẫu dĩ tử quý, lĩnh bạc về nhà kia mà!”
Ta mệt đến toát mồ hôi.
Nới lỏng cổ áo, xiêm y liền trượt khỏi vai.
Lục Ngôn Chi hoảng hốt, vội nắm lấy cổ áo, nghiêng đầu tìm dây buộc.
“Ngươi… ngươi mau mặc cho chỉnh tề, chớ để nhiễm lạnh. Việc này không như ngươi tưởng, ta còn có lời muốn nói với ngươi cho rõ ràng…”
Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong, bàn tay đặt nơi ngực ta đã cứng lại.
Dưới ánh nến, gương mặt tái nhợt phút chốc nhuộm hồng, đỏ lan tới tận vành tai, xuống cả yết hầu.
Ngay sau đó, hai dòng má//u tươi liền chảy ra từ mũi.
Ta kinh hô:
“Thiếu gia! Ngài… ngài chảy má//u mũi rồi!”
Quả nhiên thân thể yếu nhược đến thế!
Lục Ngôn Chi luống cuống giật lấy khăn cạnh giường, nhét vào mũi, hoảng loạn chạy xuống tháp:
“Ta… ta… ta ngủ tháp! Ngươi cứ tự nhiên!”
Ta chỉnh y phục, cúi đầu nhìn ngực mình, trong lòng dâng lên mối hoang mang:
Lẽ nào… hắn chê ta?
2
Ngày thường ta làm việc cho tiện, đều buộc chặt thân mình.
Trong thôn vốn truyền rằng ta hông nở eo tròn, dễ bề sinh dưỡng.
Ai ngờ truyền tới truyền lui, lại thành ra ta bị coi như giống cái.
Hôm Vương bà mối đến cửa, ta vừa giúp làng bên bắt heo nái xong.
Từ xa đã nghe tiếng bà ta lanh lảnh:
“Phú hộ đệ nhất Lương châu – Lục gia, tới cầu thân rồi đây!”
Ta thoáng nghĩ: nhà giàu phối heo cũng phải mượn bà mối sao?
Vương bà mối che miệng cười:
“Không phải phối heo, mà là phối người!”
Bà ta còn tiện tay vỗ mông ta một cái, cười nói:
“Lục phu nhân nghe nói ngươi hông nở eo tròn, tướng mạo xinh xắn, thân thể khỏe mạnh, liền chọn ngươi để sinh cháu đích tôn!”
Ta nhất thời ngẩn ngơ.
Nguyên lai Lục thiếu gia nửa năm trước bị cường đạo bắ//t có//c, sau khi được cứu thì trọng bệnh không khỏi.
Lục phu nhân lo hắn khó qua nổi mùa đông này, nên mới nảy ra chủ ý, muốn ta làm “giống cái”, thay hắn lưu hậu.
Ta vốn muốn chửi thẳng, nào ngờ bà ta lại nói tiếp:
“Đặt cọc một trăm lượng, bao ăn bao mặc, trang sức đủ dùng. Sự thành, thêm hai trăm lượng, lại thưởng ngươi một trại heo.”
Ba trăm lượng bạc! Cộng thêm trại heo mà ta hằng mơ tưởng!
Nếu chỉ dựa vào bắt heo, chọn giống, đỡ đẻ, mười năm cũng chẳng kiếm nổi.
Giờ chỉ cần một năm, liền có thể mẫu dĩ tử quý!
Bà ta lại nhíu mày dặn dò:
“Nhưng phải nhớ, hài tử vừa sinh hạ, ngươi lĩnh bạc rồi rời đi. Chớ có vọng tưởng khác. Với thân phận của ngươi, dẫu làm thiếp cũng khó…”
Ta lập tức gật đầu:
“Biết rồi, biết rồi!”
Mai này có bạc, ta mở rộng trại heo, cưới kẻ ở rể nuôi heo, đời này cũng đủ, cần gì dây dưa với Lục gia?
3
Ngày kế, lão bà tử dọn phòng, mặt mày hớn hở,
lại đưa canh bổ, đưa y phục trang sức.
Lục Ngôn Chi thoáng liếc qua, che miệng ho khan, phất tay quăng hết ra ngoài.
Miệng bảo:
“Trời đã lạnh, mặc những thứ này không hợp.”
Chắc hẳn là chê ta mặc áo yếm sáng màu, phô dáng đầy đặn, vướng mắt hắn.
Sau đó, hắn lại sai đưa vài chiếc áo giao lĩnh tay hẹp, mặc vào vừa vặn thoải mái.
Hắn gật gù nói:
“Ừm, lần này thuận mắt hơn nhiều.”
Yêu cầu cũng chẳng ít!
Ta lập tức nói:
“Thiếu gia đã thuận mắt, vậy hãy mau mau lo việc chính đi thôi!”
Hắn vừa uống trà, liền phun thẳng ra, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
“Ta… e rằng… thân thể này… không kham nổi…”