13.
Liễu Thị lang phạm lỗi, vốn không nên liên lụy đến con cái ông ta.
Nhưng Liễu Tử Yến đã bị dạy dỗ thành như vậy, chỉ sợ khó mà thay đổi.
Ca ca nghe xong, sắc mặt nghiêm trọng: “Giờ đây nàng ta dù sao cũng đã có thai, dù sao cũng đã gả vào Từ gia, chính là người Từ gia. Nếu sau này có thể cắt đứt quan hệ với Liễu gia…”
“Nếu thật sự có thể hòa thuận với chúng ta, dù không có nhà mẹ đẻ, chúng ta cũng vẫn đối xử tốt với nàng ta. Ta cũng kính trọng người đại tẩu này.” Ta tiếp lời ca ca.
Ca ca thở dài, không nói gì nữa.
Ta biết trong lòng huynh ấy khó chịu, người nữ tử năm đó trên sân đấu mã cầu khiến huynh ấy kinh diễm, khiến huynh ấy nhớ mãi không quên, gả cho huynh ấy lại chỉ vì mưu cầu tiền tài.
Thực ra trong thâm tâm, ta cũng hy vọng Liễu Tử Yến có thể thay đổi.
Bởi vì ta biết, không phải tất cả những đứa con thứ đều giống như ta, có thể gặp được một đích mẫu tốt bụng.
Lần đến phủ Thị lang đó, ta thấy Liễu Tử Yến không làm tốt việc gì đó nên bị phạt quỳ, cộng thêm tin tức Bội Nguyệt điều tra được, ta liền hiểu ra, nàng ta bề ngoài trông có vẻ phong quang nhưng cuộc sống sau lưng chắc chắn không dễ chịu.
Những việc làm trước đây, ta có thể chấp nhận là nàng ta bị nhà mẹ đẻ ép buộc, chỉ cần nàng ta có thể quay đầu lại, chúng ta tự nhiên sẽ coi nàng ta là một phần tử của Từ gia.
Nhưng Liễu Tử Yến dường như không nghĩ như vậy.
Để giữ thể diện cho nàng ta, chúng ta không cho phụ mẫu biết chuyện này, ta và ca ca cùng nàng ta nói chuyện trực tiếp.
Sau khi ta chỉ ra sổ sách trong viện của nàng ta không đúng, ánh mắt nàng ta luôn né tránh, chính là không chịu nói số bạc dùng để an thai mua quần áo, nàng ta đã tiêu vào đâu.
Ta thở dài, nhẹ giọng nói: “Giờ đây ta gọi ngươi một tiếng đại tẩu, vậy thì chúng ta chính là người một nhà, tẩu nói thật đi, ta tự sẽ giúp tẩu xóa sổ sách.”
Liễu Tử Yến vẫn không nói gì.
Ca ca có chút tức giận: “Ngươi không vì mình thì cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng. Nam Từ sợ ngươi gò bó, đã chia bạc cho ngươi để ngươi muốn ăn gì thì ăn, tự do hơn một chút, thuốc ở chỗ lang trung mua loại tốt nhất, phụ thân mẫu thân có được đồ mới lạ gì cũng đều đưa đến cho ngươi, sợ ngươi mang thai vất vả. Nhưng ngươi thì sao? Ngươi cắt xén đồ ăn của con mình, sau này sinh ra nó có thể khỏe mạnh được không?”
Liễu Tử Yến sờ bụng mình, bắt đầu lau nước mắt.
Ca ca tức giận đứng dậy đi lại trong phòng hai vòng: “Ngươi có phải đã đưa hết bạc về phủ Thị lang rồi không? Phủ Thị lang đường đường chính chính, thiếu mấy trăm lượng bạc của ngươi sao?”
Liễu Tử Yến cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng sợ lắc đầu: “Ta không có.”
Ta kéo tay nàng ta an ủi: “Đại tẩu, nếu chính tẩu tự nguyện thì coi như ta chưa từng nói lời này. Nếu tẩu không tự nguyện, người phủ Thị lang ép tẩu làm như vậy, có gì khó xử cứ nói ra, chúng ta nhất định sẽ hết sức giúp tẩu.”
Liễu Tử Yến giật tay ta ra, lớn tiếng hét: “Ta không có! Từ Nam Từ, ta không cần ngươi giả vờ tốt bụng để làm người tốt.”
Xem ra nàng ta đã không nghe lọt tai rồi.
14.
“Bội Nguyệt, truyền lệnh xuống, từ hôm nay trở đi, mọi chuyện trong viện của đại tẩu, dù lớn hay nhỏ, đều phải báo cáo lại cho ta. Nói với nhà bếp, nhất định phải cho đại tẩu ăn ngon, tiêu bao nhiêu bạc cũng không sao nhưng phải dùng những nguyên liệu có lợi nhất cho việc an thai dưỡng thần. Lang trung mỗi ngày sau khi chẩn mạch đều phải đến báo cáo tình hình cho ta. Người trong viện của đại tẩu, nếu muốn ra khỏi phủ phải được ta đồng ý, tự ý rời khỏi phủ, một khi phát hiện lập tức tìm người môi giới bán đi.”
Từ hôm nay trở đi, ta phải trông chừng Liễu Tử Yến thật chặt, không cho nàng ta một chút cơ hội nào để liên lạc với Liễu gia.
Liễu gia muốn lấp cái hố tham ô này, đừng có đến đánh chủ ý vào Từ gia của ta.
Vài ngày sau, đêm đó, Bội Nguyệt nhanh chân đi đến: “Cô nương, nha hoàn mang theo khi xuất giá của nàng ta đã thay quần áo từ cửa sau lẻn ra ngoài, trở về phủ Thị lang rồi.”
Sáng sớm hôm sau, Liễu Tử Yến phái người đến báo với ta, nàng ta muốn đến từ đường bái lạy tổ tiên, cầu nguyện cho đứa bé trong bụng.
Phụ mẫu sau khi biết được thì rất vui mừng, gọi ca ca cùng mọi người đi cùng nàng ta quỳ bái trong từ đường.
Sau khi quỳ bái xong, Liễu Tử Yến ngồi trên đất khóc: “Tổ tiên Từ gia ở trên, con dâu là Liễu Tử Yến, con dâu cả của Từ gia, giờ đây con dâu chịu ấm ức không thể không nói.”
“Ngôi nhà to lớn này, đều bị một đứa thứ nữ nắm giữ, truyền ra ngoài sẽ bị người ngoài cười cho mất răng.”
“Con dâu vì đứa bé trong bụng, không thể không cầu xin tổ tiên, để tổ tiên bắt nàng ta trả lại quyền quản gia cho con dâu. Chỉ có con dâu, mới có thể sinh ra huyết mạch của Từ gia.”