1
Mẹ chồng đột quỵ, cả nhà bốn người lập tức mở cuộc họp khẩn.
Chồng tôi liếc nhìn mẹ đang méo miệng nằm một bên, rồi đến đứa con gái mới tròn tháng còn đang khóc trong nôi, cuối cùng là tôi – người vừa mới tháo khăn quấn đầu sau tháng ở cữ – rồi dứt khoát nói:
“Tô Diệp, anh phải đi làm. Giờ chỉ có em chăm mẹ được thôi.”
Tôi hơi sững người.
Nhưng cũng chẳng cãi nổi.
Người già bị đột quỵ cần chăm, trẻ con còn nằm nôi, anh ta phải đi làm, vậy còn ai nữa ngoài tôi?
Tuy vậy, tôi vẫn chỉ vào phần lưng còn đau ê ẩm, phải mất nửa phút mới có thể từ từ đứng thẳng lên được, hỏi Chu Bằng:
“Chăm kiểu gì?”
Ý là: thân thể tôi còn chưa hồi phục, thì chăm sao nổi người già nửa thân bất toại?
Chu Bằng mất kiên nhẫn:
“Làm người phải có lương tâm. Mẹ tuổi già sức yếu, còn lặn lội đến chăm em trong tháng ở cữ, giờ em không thể buông tay mặc kệ được.”
“Mẹ chăm em thế nào, thì em chăm mẹ thế ấy. Cái này mà cũng cần anh dạy à?”
Mẹ chồng ban đầu còn gật gù, nhưng nghe đến câu này thì cuống lên, lắp bắp ú ớ muốn nói gì đó.
Chu Bằng chẳng thèm để ý, nhưng tôi thì nghe rất rõ:
Bà bảo không cần tôi chăm, bảo Chu Bằng đi thuê bảo mẫu cho bà.
Trước đây, khi tôi sinh con, vốn đã bàn với chồng sẽ thuê người chăm cữ. Nhưng mẹ chồng gạt đi, nói tiền do Chu Bằng làm ra rất vất vả, phí tiền thuê làm gì, để bà chăm là được.
Tôi lúc đó còn cảm động vì tấm lòng “tình cảm gia đình” ấy, dùng tiền dự định thuê bảo mẫu để mua cho bà chiếc vòng vàng.
Ai ngờ đâu, đó lại là khởi đầu cho một cơn ác mộng.
Trong tháng ở cữ, tôi bị bà hành đến mức suýt trầ//m cả//m. Còn Chu Bằng thì ngoảnh mặt làm ngơ.
Tôi đã rất nhiều lần muốn ly hôn, định bụng ra tháng là làm đơn ngay. Không ngờ vừa ra tháng, mẹ chồng lại đột quỵ.
Chắc ông trời cũng thấy tôi đáng thương, nên muốn tôi đòi lại món nợ này xong rồi hãy ly hôn chăng?
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh mẹ chồng, nở một nụ cười đạo đức giả y như bà từng khuyên tôi không nên thuê bảo mẫu:
“Mẹ à, bảo mẫu thì làm sao chu đáo bằng người nhà được?”
“Mẹ yên tâm, con từng phẫ//u th//uật rồi, biết cách chăm sóc người nằm liệt giường.”
Trước đây, bà cũng dùng lời y như vậy để gạt đi ý định thuê người chăm cữ của vợ chồng tôi, nói rằng bà có kinh nghiệm, biết cách chăm sản phụ và trẻ sơ sinh.
Mà tôi thì quá ngây thơ, tưởng bà tốt thật.
2
Mẹ chồng lắc đầu như trống bỏi, rõ là nhớ lại nụ cười giả tạo và những lời “tốt đẹp” của chính mình ngày xưa.
Bà hiểu rõ trong lòng mình đã từng hành hạ tôi thế nào trong tháng ở cữ, nên giờ mới sợ đến thế.
Tôi siết nhẹ tay bà, an ủi:
“Mẹ à, con biết mẹ đang lo về chuyện điều trị và phục hồi sau này, nghĩ tới là thấy tuyệt vọng rồi. Nhưng mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm mẹ thật tốt.”
Chu Bằng không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý như thế, còn chủ động dỗ dành mẹ, cảm động nhìn tôi:
“Tô Diệp, vất vả cho em rồi.”
“Bây giờ cuộc sống có hơi cực một chút, nhưng chờ anh thăng chức tăng lương rồi, nhất định sẽ cho mẹ và con gái một cuộc sống tốt hơn.”
Tôi cười hiền, tỏ vẻ đảm đang mà nói “Ừm.”
Mẹ chồng nghe xong, biết không thể thay đổi được gì, chỉ tuyệt vọng nhắm mắt lại, quay đầu đi chỗ khác.
Hôm sau, bác sĩ hẹn tôi bàn về hướng điều trị.
Chu Bằng nói bận việc không đi viện được.
“Có hai phương án,” bác sĩ nói, “một là ph//ẫu thu//ật, hai là điều trị bảo tồn. Tùy các người chọn.”
“Tác dụng khác nhau thế nào ạ?”
“Với trường hợp mẹ chồng cô thì khá dễ xử lý. Nếu ph/ẫu thu//ật thì phục hồi nhanh, khoảng ba tháng là có thể tự chăm sóc bản thân. Nhưng chi phí sẽ cao hơn.
Còn nếu điều trị bảo tồn thì hồi phục chậm, cần người chăm sóc lâu dài. Hai người bàn bạc rồi quyết định.”
Một tháng trước, khi tôi sinh con, cũng là trước mặt họ, bác sĩ đưa ra hai lựa chọn.
Ban đầu tôi định sinh thường, nhưng nửa chừng bị băng huyết, bác sĩ lập tức đề nghị chuyển m//ổ gấp.
Y tá đưa giấy để ký, nhưng mẹ chồng ấn tay Chu Bằng không cho ký.
Bà nói sinh thường tốt cho em bé, nói bác sĩ chỉ hù dọa để kiếm tiền, không có chuyện nào không sinh ra được.
Y tá chạy ra chạy vào ba lần để thuyết phục, mẹ chồng đều kiên quyết ngăn cản.
Cuối cùng, do tôi mất máu quá nhiều mà hôn mê, bác sĩ trưởng đành quyết định mổ không cần ký tên, mới cứu được mạng tôi.
Nhiều lần trong tháng ở cữ, tôi đã muốn ch//ết, nhưng rồi lại nghĩ – tôi sống được là nhờ bác sĩ Tần đã liều mình cứu tôi, tôi không thể uổng phí mạng sống được giữ lại nhờ cái tâm y đức của chị.
Và giờ, Chu Bằng không có mặt, lựa chọn phương án điều trị cho mẹ chồng đặt trước mặt tôi.
3
Mẹ chồng ngồi bên cạnh, méo miệng lắp bắp không rõ:
“Muốn m//ổ… tôi muốn m//ổ…”
Tôi làm như không nghe thấy, gọi điện cho Chu Bằng, nói ngay trước mặt bà:
“Bác sĩ nói có hai phương án, đều có thể hồi phục. Phẫu thuật thì nhanh hơn, bảo tồn thì sẽ chậm hơn một chút. Phẫu thuật cần chuẩn bị khoảng 250.000 tệ.
Còn điều trị bảo tồn thì chi phí khoảng 20.000.”
Thông tin của người không có mặt tại chỗ, có chút sai lệch cũng là chuyện bình thường.
Chu Bằng nghe xong, thậm chí còn không hỏi “chậm hơn” là chậm mấy tháng hay mấy năm, mà lập tức trả lời trong điện thoại:
“Giờ nhà mình lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Đều có thể hồi phục được thì chọn điều trị bảo tồn đi, chỉ là vất vả cho em phải chăm mẹ thêm một thời gian.”