4.
Mẹ tôi “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi:
“Vân Vân à,anh em thì phải đùm bọc nhau,con làm mọi chuyện ầm lên như vậy,ba mẹ già này biết giấu mặt vào đâu sống tiếp đây?”
“Mẹ xin con,cho dù không vì mình là người một nhà,thì cũng nên nghĩ đến lúc con lấy chồng,anh con từng mua cho con chăn lụa với chăn lông vũ chứ?”
“Hay ít nhất,nghĩ đến chuyện ba mẹ đổ mồ hôi sấp mặt nuôi con ăn học đến đại học,cũng nên nhường nhịn một chút chứ?”
Tôi vốn đã không định làm to,nhưng chính mẹ lại lôi chuyện chăn lụa chăn lông ra nói,mới thật sự khiến tôi phát điên.
Tôi cười khẩy:
“Mẹ hỏi vì sao anh mua cho con chăn?Để con nói cho mẹ nhớ lại nhé.”
Mẹ thì ấp a ấp úng, ba thì ngậm chặt miệng như cắn phải rơm.
Tôi nhếch môi:
“Bởi vì số tiền sính lễ hai mươi tám triệu tám mà nhà chồng con đưa,
anh con đã lấy để mua ô tô rồi.
Còn lại thì đưa con mấy cái chăn,mẹ nghĩ đó là biết ơn sao?Cùng lắm hai cái đó đáng 1 triệu,
còn hơn 20 triệu kia thì đi đâu?”
Mẹ tôi lau nước mắt, nói trong tiếng khóc như đã chuẩn bị sẵn:
“Lỗi này là tại mẹ...Hôm con làm lễ đính hôn, nhà cửa rối loạn,mẹ tiện tay đưa tiền sính lễ cho chị dâu con giữ hộ.Mẹ đâu ngờ nó lại xách thẳng vali tiền mặt đi đặt cọc mua xe!”
“Lúc đó...nó vừa mới sinh con...mẹ, mẹ nào nỡ báo công an bắt nó đi tù?”
Quả nhiên.Tôi đoán không sai.Vẫn là cái kịch bản cũ rích ấy:
Mọi người làm sai.
Nhưng chị dâu mới là người bị đưa ra hứng đạn.
Và tôi – vẫn là người được kỳ vọng “phải hiểu chuyện mà tha thứ”.
Nhưng mẹ đâu biết,sau khi bị anh cả cúp máy, để khiến chị dâu chịu trả tiền, tôi đã gọi thẳng cho chị ấy,và chỉ lúc đó mới nhắc đến chuyện báo công an.
Lúc này, nghe đầu dây bên kia vang lên tiếng chị dâu gào rống vì mất bình tĩnh,tôi khẽ nhếch môi, bật loa ngoài.
Chỉ nghe giọng chị dâu vang như sấm, từng câu từng chữ như tát vào mặt cả căn phòng:
“Mẹ mày chứ cái gì mà ‘báo công an’!
Lý Thục Anh – bà già không biết xấu hổ kia!
Thích thì gọi công an đi, để họ bắt tôi xem!”
“Tiền sính lễ ấy, rõ ràng chính bà đích thân đưa cho tôi,bảo tôi đến showroom lấy cái xe mà anh Ngô Dũng chọn trước rồi!”
“Cái xe đó tôi còn chưa từng lái qua một lần,trời mưa gió tôi vẫn phải tự mình chạy xe điện đưa Hạo Thiên đi học về!
Thế mà mấy người còn dám đổ hết tội lên đầu tôi?!”
Có lẽ mắng qua điện thoại chưa đủ hả dạ,giọng chị dâu vẫn run lên vì tức:
“Lý Thục Anh! Ngồi đó mà chờ đi!
Tôi quay lại ngay – lần này,tôi phải tính sòng phẳng tất cả nợ nần với bà!”
Điện thoại bị cúp cái rụp.Mẹ tôi sững người, mặt cắt không còn giọt máu.Bà không quỳ nổi nữa – lập tức bật dậy, lao tới định túm lấy tôi:
“Mày rốt cuộc muốn gì?!Mày định ép chết mẹ mày mới vừa lòng hả?!Mày không náo loạn, nhà này không yên –mày sống không chịu yên ổn có đúng không?!”
Tôi sẽ chiều bà à?Tôi né người khéo léo, bà mất đà nhào thẳng xuống nền đất, nằm sõng soài, mãi không ngồi dậy được.
Ba tôi cau mày:
“Vân Vân,
Đây là mẹ con – người đã sinh ra và nuôi lớn con đấy!
Con trơ mắt nhìn mẹ ngã thế kia mà không động lòng chút nào sao?Tim con bằng đá à?”
Tôi tàn nhẫn ư?
Tôi đã chấp nhận sự thật rằng mình không phải đứa con được yêu thương,vậy mà giây phút nhìn mẹ nằm đó với đôi mắt oán trách,lại nghe giọng ba trách móc,mũi tôi vẫn cay xè.
Tôi thì thào, giọng nghẹn lại:
“Ba...
Ba nói mấy lời này… ba có thấy cắn rứt không?”
5.
Cả nhà, người thương mẹ nhất chính là tôi.
Hồi nhỏ, ba thường tụ tập nhậu nhẹt đánh bài ở đầu làng, anh cả thì tan học là chạy đi chơi. Tôi thấy thương mẹ, vừa làm đồng vừa lo chuyện heo gà, cơm nước giặt giũ.
Nên khi tôi còn chưa cao đến mặt bếp, đã phải đứng lên gạch nấu cơm.
Sau giờ học, bạn bè chạy đi chơi, tôi lại lên đồi cắt cỏ cho heo. Cọng dây dưa cắt rách chân rát buốt, nhưng nghĩ đến mẹ cực nhọc, tôi lại như được tiêm doping.
Nhưng lòng thương đó đổi lại được gì?
Năm lớp 8, tôi lần đầu có kinh nguyệt, đau bụng dữ dội, nằm vật vã trên giường không nhúc nhích nổi. Nghĩ đến đàn heo trong chuồng đói, tôi mới nhờ anh đi cắt cỏ.
Kết quả, anh cắt cỏ xong thì cũng cắt luôn đầu ngón tay.
Hôm đó, mẹ nổi điên gào vào mặt tôi:
“Đồ đòi nợ! Mày muốn chết hả? Cắt tí cỏ cũng không làm được, còn sai anh mày đi! Bây giờ thì hay rồi, nó bị thương, mày hài lòng chưa?”
Tôi bụng đau đến không thốt nên lời:
“Con chỉ vì đau bụng, sợ heo đói nên mới nhờ anh đi mà…
Anh ấy lớn rồi, không cẩn thận để đứt tay thì sao lại đổ hết lên con? Con cắt cỏ từ lúc 10 tuổi, đã thấy con tự làm bị thương bao giờ chưa?”
Mẹ càng tức:
“Anh mày sao giống mày được? Nó là trai, được nuông chiều lớn lên, sao quen làm mấy việc này?”
Hôm đó tôi tức đến bỏ cả cơm.
Tối đến, mẹ bưng tô mì sang phòng tôi.
“Hôm nay mẹ thương anh con quá, nóng giận nói nặng lời. Mẹ xin lỗi con.”
“Vân Vân à, anh con cũng như ba con – chẳng làm được việc gì, chỉ biết ăn hại. Nhà này mẹ chỉ trông cậy được vào con thôi. Nếu ngay cả con cũng giận mẹ, mẹ thật sự không biết còn ai thương mẹ nữa.”
Khi ấy tôi còn nhỏ, chẳng hiểu ý ngoài lời. Tôi lại nghĩ, mẹ đang tin tưởng, đặt niềm hy vọng vào mình.
Tôi tưởng người mẹ yêu thương nhất là tôi. Tôi tưởng mẹ ghét ba và anh vì họ bất tài lười biếng. Nên tôi phải cố giỏi hơn ba và anh mới được.
Vậy nên, Tết tôi giúp mẹ dọn dẹp, gói bánh, tiếp khách. Tôi thi đậu đại học với điểm cao, được phường thưởng học bổng, tôi đưa hết cho mẹ.
“Mẹ, mẹ lấy tiền này đi mua hai bộ đồ mới, sắm thêm chiếc vòng vàng. Mẹ xem dì Ngưu hàng xóm suốt ngày khoe khoang trước mặt mẹ, nhà mình cũng đâu có thua ai.”
Kết quả, mẹ cầm tiền của tôi, cộng với tiền tiết kiệm bao năm, đi đặt cọc mua nhà cho anh cả.
Tôi không hiểu, mẹ cúi đầu nói:
“Vân Vân à, ở quê ai làm cha mẹ chẳng phải mua nhà cho con trai. Ba con thì trông cậy gì được, mẹ cũng chẳng khá hơn. Tích cóp bao năm còn chưa đủ tiền cọc. May mà con có thành tích tốt, nếu không mẹ ra đường cũng bị chửi là đồ vô dụng.”
Tiếng chị dâu mắng xối xả kéo tôi về thực tại: