36.
Ta hạ quyết tâm, muốn đến bái kiến Vân Thư.
Là thiên mệnh nữ chủ, biết đâu nàng có thể giúp được một phen.
Vân Thư bên mình mang theo một vật gọi là “hệ thống”, có thể trợ lực nàng tung hoành thiên hạ, không gì cản nổi.
Ban đầu, ta từng nghĩ đợi khi Vân Thư công lực đại thành mới tìm cơ hội nương nhờ.
Dựa vào đại thụ để che gió tránh mưa, từ xưa đến nay vẫn là đạo lý chí phải.
Đến khi ấy, dẫu Tạ Hành Ngọc có điên cuồng đến mấy, cũng khó mà động đến ta được.
Vân Thư, chính là lá bài cuối cùng trong tay ta, để đối kháng hắn.
Chỉ là giờ nghĩ lại, việc nàng có thể một kiếm đâm chết Tạ Hành Ngọc...Cũng có phần vì hắn ôm tâm niệm tìm chết.
Ngày hôm sau, ta liền dẫn hắn xuống núi.
“Về sau, chúng ta chính là minh hữu.”
Hắn nghe vậy, khẽ nhướn mày, nhắc lại hai chữ cuối cùng:
“Minh hữu?”
Ta chẳng mấy để tâm, thuận miệng nói:
“Chứ còn gì nữa?”
Tạ Hành Ngọc nhếch môi cười nhạt, ánh mắt mang theo tia châm chọc:
“Tạ mỗ kiến thức hạn hẹp, thật chẳng biết trên đời còn có loại minh hữu nào cùng nhau hưởng tận hoan lạc nơi loan phòng như thế.”
Ta ngẫm lại lời hắn, thấy quả thực có lý, nhất thời không nhịn được bật cười:
“Vậy chàng làm mặt sau không danh không phận của ta cũng được.”
Hắn thoáng trầm ngâm, ánh mắt hơi lóe sáng.
Chợt tiến lên nắm lấy tay ta, tựa hồ do dự hồi lâu, rồi nhẹ giọng nói:
“Vậy... ngươi chỉ được có mỗi một người là ta thôi.”
“Ta sẽ làm tốt hơn tất cả những kẻ khác.”
Ta vội đỡ lời, giải thích:
“Ta chỉ nói đùa thôi.”
Hắn đáp khẽ, giọng như thở dài:
“Ta biết.”
37.
Tạ Hành Ngọc dù đã tái sinh, lại không hề hay biết về những điều huyền bí mà Vân Thư đang nắm giữ.Còn ta thì nhờ cơ duyên xảo hợp, mới có thể biết trước được vận mệnh câu chuyện.
Tạ Hành Ngọc hơi nhướn mày, ánh mắt sâu thẳm:
“Đây chính là cách ngươi ‘bái phỏng’ người ta sao?”
Ta đang cầm chiếc xẻng nhỏ, lén lút đào mấy cái hố trên con đường Vân Thư nhất định sẽ đi qua.Ý định là đợi nàng rơi vào cạm bẫy, ta liền anh dũng xuất hiện giải cứu nàng một phen.
“Ngươi hiểu gì chứ? Đây gọi là ‘kế sách’!”
“Đến khi ấy, ta sẽ nhân cơ hội lôi cái ‘chủ hệ thống’ giấu mặt kia ra, mọi việc ắt sẽ hanh thông!”
Tạ Hành Ngọc bật cười khẽ, ánh mắt thâm thúy như hồ sâu:
“Chẳng cần phiền phức đến thế.”
Chỉ thấy hắn nâng tay, trong lòng bàn tay bỗng hiện ra một cây họa bút ngọc.Hắn khẽ niệm chú ngữ, cánh tay vung lên một vòng.
Tức thì, giữa không trung xuất hiện một hung thú hình thể to lớn, nanh vuốt dữ tợn, khí thế bừng bừng.
Hung thú gầm vang, nhắm về phía một phương hướng mà lao vút đi như gió cuốn.
Ta tròn mắt kinh ngạc:
“Không phải pháp bảo của chàng đều bị ta đem bán sạch rồi sao?!”
Hắn thản nhiên gật đầu:
“Đúng vậy, bán cho ta rồi.”
Ta: “…”
Không bao lâu sau, hung thú quả nhiên tha về một nữ tử áo lam, mang thẳng vào rừng sâu.
Tạ Hành Ngọc quay sang đưa cho ta một chiếc ngọc cung thanh khiết dị thường, giọng ôn nhu:
“Cầm lấy. Cứu nàng một phen, mục đích của ngươi liền có thể đạt được.”
Ta lắp bắp kinh hãi:
“Ta… có thể đánh thắng sao?”
Hắn nhìn ta, đáy mắt hiện lên ý cười dịu dàng:
“Có thể.”
“Có ta ở đây, ngươi không cần lo gì cả.”
Ta hít sâu một hơi, lấy dũng khí, phi thân đuổi theo.Rút cung kéo dây, dồn lực bắn một tiễn về phía hung thú đang chạy xa, mũi tên xuyên thủng cánh tay nó.
Hung thú gầm lên giận dữ, thân hình to lớn chuyển hướng, dẫm nát cỏ cây, cuồng nộ xông thẳng về phía ta.
Ta tung người nhảy lên thân cây, mượn thế mà liên tục bắn ra mấy mũi tên, từng mũi cắm chặt vào tứ chi hung thú.Cuối cùng, rút thanh kiếm bên hông, mượn thế nhảy xuống, vung kiếm chém ngang, một chiêu đoạt mạng — đầu hung thú rơi xuống.
Thân thể to lớn kia vỡ vụn như ngọc vỡ, hóa thành từng mảnh vụn tiêu tán trong gió như khói sương.
Vân Thư bị trọng thương, bị hung thú hất văng ra đất.
Thấy người cứu mình là ta, nàng gắng gượng ngồi dậy, ôm vết thương mà thi lễ cảm tạ:
“Đa tạ cô nương tương cứu.”
Nói đoạn, ánh mắt nàng rơi lên bóng người phía sau ta.
Sắc mặt nàng đại biến, trong nháy mắt, bản năng muốn quay đầu bỏ chạy.
Tạ Hành Ngọc chỉ nhẹ nâng tay, một luồng linh lực từ đầu ngón tay phóng ra, điểm trúng huyệt đạo trên người nàng, lập tức khiến nàng không thể động đậy.
Vân Thư hoảng sợ thất sắc:
“Các ngươi… rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?”
Tạ Hành Ngọc thần sắc nhàn nhạt, không buồn giải thích.Chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn ta, giọng điềm nhiên:
“Phải bắt sống, mới có tác dụng.”
Ta: “… …”
38.
Người trong cuộc vẫn còn ở đây.Có thể đừng trắng trợn nói những lời ấy như vậy được không?
Tạ Hành Ngọc dường như nhận ra ta đang lo lắng, nhẹ giọng trấn an:
“Không ngại. Nàng… chẳng thể thoát được đâu.”
Ta: “… …”
Ta không buồn để ý đến hắn nữa, chỉ bước đến trước mặt Vân Thư, ôn hòa nói:
“Vân Thư cô nương, chúng ta không có ác ý, chỉ là muốn nhờ cô một việc mà thôi.”
Thấy ta không mang địch ý, thần sắc căng thẳng của nàng mới dịu đi đôi chút, song vẫn hừ lạnh:
“Các người… là như vậy mà đi nhờ người khác giúp đỡ sao?”
Một thanh kiếm lạnh lẽo lập tức áp sát bên cổ nàng.
“Vậy… giúp hay không?”
Vân Thư lập tức thu liễm khí thế, giọng yếu đi thấy rõ:
“Các ngươi… muốn ta giúp chuyện gì?”