8
Tối hôm đó, Phí Dật về nhà với vẻ cực kỳ mệt mỏi. Anh ngồi phịch xuống ghế sô pha rồi gọi tôi:
“Anh phải ra nước ngoài vài ngày, em giúp anh sắp hành lý nhé.”
Tôi như thường lệ gật đầu: “Được thôi.”
Sau đó tôi hỏi: “Anh đi một mình à? Có tài xế đến đón không? Hay là em đưa anh ra sân bay?”
Anh lắc đầu, rồi như sực nhớ ra điều gì, chọn trả lời có chọn lọc: “Ừm, phiền em dậy sớm, đưa anh ra sân bay nhé.”
Nửa đêm, khi Phí Dật đã ngủ say, còn tôi thì không thể nào chợp mắt được…
Tôi đi xuống bếp uống nước.
Lúc đi ngang qua phòng khách, thấy vali của Phí Dật đặt ở cửa ra vào, tôi bỗng muốn mở cái “hộp Pandora” đó ra xem thử.
Chính tôi là người đã sắp đồ, nhưng anh ta lại tự mình lôi ra vào phút cuối.
Tôi kiểm tra lại một chút chắc cũng không có gì sai.
Tôi nhẹ nhàng mở vali ra.
Sau đó, trong túi quần của một chiếc quần, tôi lại thấy quả bóng bay nhỏ đó.
Tôi không biết nên cảm thấy thế nào.
Cả đêm tôi không ngủ, nhưng sáng hôm sau vẫn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.
Rồi với đôi mắt thâm quầng, tôi đưa Phí Dật ra sân bay.
Không nằm ngoài dự đoán của tôi — Hứa Dung đi cùng anh ta.
Khi thấy cô ta bước xuống từ xe của anh, tôi suýt không kìm được nét mặt mình.
Hứa Dung cười toe toét nhảy xuống xe, kéo theo một chiếc vali nhỏ màu hồng Hello Kitty.
Cô ta không còn vẻ dè dặt như hôm ở khách sạn, trông thoải mái hơn nhiều.
Cảm giác như đang phô trương chiến thắng.
“Xin lỗi phu nhân, đáng lẽ tài xế sẽ đến đón Phí tổng.
Nhưng nhà em xa quá, lại ham ngủ, sợ lỡ chuyến bay nên tài xế mới đến đón em trước.”
“Cảm ơn chị đã vất vả dậy sớm đưa Phí tổng đến sân bay.”