4
Bác sĩ nói tôi động thai, tâm trạng kích động sẽ có nguy cơ sảy.
Phải tuyệt đối tĩnh dưỡng, không được chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa.
Tôi nằm viện giữ thai hai ngày.
Mẹ chồng và chị dâu đến bệnh viện, mặt treo nụ cười giả tạo, ánh mắt lại đầy vẻ hả hê.
“Thấy chưa, không nghe lời thì kết cục chính là như vậy!”
“Tư Bạch, chị đã sớm nói rồi, trong mệnh em có kiếp nạn này, chống lại lời tiên đoán chỉ khiến em đau khổ hơn thôi.”
Lời mỉa mai của họ còn chưa dứt, Chu Dương đã đẩy cửa bước vào.
Sau mấy câu quan tâm giả dối, liền lôi chuyện bán nhà ra ép tôi.
“Tư Bạch, đừng làm loạn nữa. Bác sĩ nói em không sao, vậy thì xuất viện đi. Bán nhà xong, cả nhà mình mới sống yên ổn được.”
Tôi không muốn nhìn ba khuôn mặt dối trá đó thêm giây nào nữa.
“Cút.”
Ngày xuất viện, tôi tự bắt xe về nhà.
Nhét chìa khóa vào ổ, không sao vặn được.
Bọn họ… thay khóa rồi?
Vừa lúc đó, ba người họ xách theo bao lớn bao nhỏ, vừa đi vừa cười nói trở về.
Mẹ chồng thấy tôi cũng không ngạc nhiên gì, còn đắc ý lắc lắc chùm chìa khóa mới trong tay:
“Khóa cửa này tôi thay rồi. Từ giờ, nhà này do tôi quyết định!”
“Nhà tôi đã treo lên sàn bất động sản rồi, bán xong thì cô đừng mơ có lấy được xu nào!”
“Loại con dâu bất hiếu như cô, phải bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng mới đúng!”
Sự vô liêm sỉ của họ khiến tôi buồn nôn. Bán nhà tôi, mà tiền thì không định đưa tôi một đồng?
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào tận thịt.
Rồi chậm rãi buông ra.
Vì con, tôi không thể liều mạng với bọn họ được.
“Được, tôi đồng ý bán nhà.”
Mẹ chồng ngẩn ra một lúc, rồi lập tức cười hả hê:
“Biết điều sớm thì đã chẳng có chuyện gì! Cứ phải làm loạn lên, đúng là đồ cần dạy dỗ!”
“Đã nghĩ thông rồi thì mau vào nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa đi. Lộn xộn như vậy, khách tới xem nhà còn ra cái thể thống gì?”
Bọn họ thản nhiên ngồi phịch xuống sofa, xem tivi, ăn vặt, biến tôi – một người đang mang thai – thành osin không công.
Nhà cũng đâu dễ bán ngay.
Không chờ được nữa, mẹ chồng ném thẳng giấy tờ sang tên tài sản lên bàn:
“Cô bước vào nhà tôi, nhà này chính là của con trai tôi. Đồ của con trai tôi, dĩ nhiên là để hiếu kính mẹ nó rồi.”