1
“Sao, chị không tin hả?”
Em trai khinh bỉ cười, thong thả đi đến két sắt lấy ra hai cuốn sổ đỏ cùng vài bản hợp đồng in sẵn, xếp ngay ngắn trước mặt tôi.
“Xem đi, đồ ngốc.”
Tay tôi hơi run vẫn mở ra.
Căn hộ ba phòng đang ở, căn nhà cũ ở ngoại ô, cùng hơn chục hợp đồng bảo hiểm — đều thật sự ghi tên Chu Lạc Doãn.
Còn tôi, Chu Lạc Đồng, trong xấp giấy dày kia không tìm thấy một bóng tên nào.
“Sao rồi, lần này chị thua chứ?”
Em trai khoanh tay, dựa ngả như người chiến thắng.
Tôi thực sự đã thua.
Vì ngay cả mật mã két sắt tôi cũng không biết.
Còn nó thì mở ra dễ như trở bàn tay.
“Đần thế? Sao không nói tiếp nữa?”
Nó vung tay trước mặt tôi, vẫn mong tôi tiếp tục chơi trò đó.
Tôi đóng lại sổ đỏ và hợp đồng, giọng khàn khàn: “Được, em thắng rồi.”
Trước đây tôi và Chu Lạc Doãn cãi nhau ăn miếng trả miếng, nó chưa khi nào chiếm lợi thế.
Bởi mẹ thường nói: “Chị là con gái, con trai phải biết nhường.”
Nên đồ ngon tôi được ăn trước, đồ chơi tôi được chọn trước.
Ngay cả phòng ngủ, tôi cũng ở phòng lớn nhất.
Thuở nhỏ Lạc Doãn nhiều lần than thở bên tai: “Ba mẹ thiên vị chị, họ chỉ yêu mình chị thôi.”
Những năm qua tôi vừa hưởng sự thiên vị, vừa luôn cảm thấy có lỗi với em.
Đến nỗi khi nó thường rủa tôi cht đi, tôi cũng chỉ coi đó là lời bộc phát không nghiêm trọng.
Nhưng giờ, tôi thật sự sắp cht rồi.
Tháng trước tôi bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.
Bác sĩ nói tế bào ung thư đã di căn, phẫu thuật không khả thi.
Thời gian còn lại chỉ là cố gắng sống tốt, giảm đau đớn.
Vì nghĩ ba mẹ “yêu tôi nhất”, tôi không nỡ nói sự thật cho họ biết.
Nên nhân lúc họ đi công tác, tôi định dùng trò chơi này để nhẹ nhàng nói trước với người ghét tôi nhất — em trai.
Nhưng giờ, tôi chẳng muốn nói gì nữa.
Chu Lạc Doãn khẽ khàng: “Cũng không cần chịu thua nhanh vậy, chị còn ba ngón tay mà.”
Tôi lắc đầu cười nhẹ: “Không chơi nữa, muộn rồi, em đi ngủ sớm đi.”
Nó nhận ra sắc mặt tôi, giọng khinh khi: “Này, chị không phải thật sự bị kích động muốn tự tử chứ? Nếu có thì tránh xa, đừng lúc đó lại đổ lỗi cho tôi.”
Đó là cách nó thường nói, tôi đã quen.
Nhưng bây giờ nghe lại chữ “ch//ết”, mũi tôi chợt cay.
Tôi dừng một lát, không đáp, bước thẳng vào phòng mình.
Vừa sắp đóng cửa, sau lưng lại vang tiếng Chu Lạc Doãn: “Còn một chuyện em chưa nói, chị có muốn—”
“Không.”
Tôi không quay đầu, cố tỏ ra bình thản cười: “Chị không muốn nghe nữa, em về ngủ đi.”
Đóng cửa lại, tôi lôi ra tờ danh sách di nguyện viết mấy ngày trước.
Leo núi xem bình minh cùng nhau, chụp tấm ảnh gia đình cuối cùng, đi biển cùng nhau…
Những điều muốn làm với gia đình trước khi cht, liệu có thực sự cần phải hoàn thành không?