3.
Đến lúc nằm trong trung tâm chăm sóc mẹ và bé, ôm con gái trong vòng tay, nước mắt tôi lập tức trào ra.
Thấy mọi thứ đã ổn định, chồng tôi định bế con, nhưng tôi lại thúc giục anh:
“Chúng ta phải lập tức làm xét nghiệm ADN đi.”
Khuôn mặt chồng tôi biến sắc vì ngạc nhiên, có vẻ khó xử:
“Vợ ơi, làm thế có ảnh hưởng đến sức khỏe của con không? Anh chưa bao giờ nghi ngờ con gái chúng ta là con của người khác.”
Nhìn chồng tôi ngây thơ không biết gì, tôi lắc đầu:
“Nhưng em phải xác nhận đây đúng là con gái của em.”
Chồng tôi cười:
“Thì con bé là con của em mà, từ lúc em sinh, anh đều theo dõi không rời nửa bước. Nhưng nếu em đã nghi ngờ, vậy thì chúng ta cùng làm xét nghiệm ADN luôn đi.”
Tôi quá nóng lòng, chỉ muốn xác minh ngay lập tức con bé có phải con tôi hay không, nên tôi đã chi thêm tiền.
Chưa đầy 24 giờ sau, báo cáo xét nghiệm ADN đã có.
Nhìn thấy kết quả xác nhận đứa bé này chính là con ruột của tôi, nước mắt tôi lại tuôn rơi.
“Làm sao vậy, đừng khóc mà. Vợ ơi, em xem ít truyện ‘con gái thật, con gái giả’ thôi. Xem nhiều truyện ngọt ngào ‘tổng tài yêu tôi’ ấy… Thôi thôi, anh không nói nữa. Em muốn xem gì cũng được, tổ tông của anh, em đừng khóc nữa được không?”
Tôi nằm trong vòng tay chồng, lặng lẽ khóc nấc lên.
Sau khi lau khô nước mắt, tôi vội kể cho chồng nghe chuyện tôi nghe thấy tiếng lòng của đứa trẻ kia, nhưng khéo léo giấu đi chuyện tôi đã được sống lại.
Nghe tôi nói xong, chồng tôi cau mày:
“Vợ à, hay là dạo này em xem ít truyện ‘đọc tiếng lòng’ đi, có khi nào xem nhiều quá nên bị ảo giác không?”
“Em không đùa với anh đâu.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, chồng tôi cũng dẹp bỏ thái độ vui đùa.
Anh nắm tay tôi:
“Em đã nói vậy thì anh hiểu rồi. Em yên tâm, anh sẽ không bao giờ để đứa trẻ kia xuất hiện trước mặt em nữa. Và anh tuyệt đối sẽ không nhận nhầm con gái của chúng ta!”
4.
Tôi đã trải qua một tuần yên ổn tại trung tâm chăm sóc mẹ và bé này.
Nhưng không ngờ một tuần sau, khi tôi xuống lầu đi dạo, tiếng lòng kia lại ám ảnh tôi như quỷ dữ.
[Thật trùng hợp quá, mình lại gặp được mẹ ở cùng một trung tâm chăm sóc mẹ và bé. Không biết lần này mẹ có nhận ra mình không?] [Bà mẹ giả này xấu xa thật, ngày nào cũng không thèm quan tâm mình, lén lút đánh mình, còn véo mình nữa. Trên người mình bây giờ toàn vết tích do bà ta cấu véo thôi.]Nghe thấy giọng nói này, tôi theo bản năng nhìn về phía cửa ra vào, quả nhiên thấy được sản phụ kia đang đẩy xe nôi.
Bắt gặp ánh mắt của tôi, hai mắt cô ta sáng lên:
“Ôi, đây không phải là chị An Hà sao? Trùng hợp quá, chị cũng ở trung tâm này à?”
“Mau lại xem con gái em này, mới mấy ngày không gặp mà con bé đã trổ mã rồi, xinh xắn quá trời.”
Nói rồi, sản phụ đẩy con gái cô ta về phía tôi.
Tôi lùi lại một bước. Chiếc chăn nhỏ trên người đứa trẻ kia hơi hở ra một góc, vừa đủ để tôi nhìn thấy bàn tay lộ ra của nó.
Trên đó có vết hằn theo từng vòng, trông giống như bị ngón tay cấu véo khá mạnh.
Vết tích này hoàn toàn không giống như dấu vết mà một đứa trẻ có thể tự tạo ra.
Đây lại là mưu đồ của tiếng lòng ư?
Tôi không khỏi nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.
Tôi né tránh động tác của sản phụ.
Cô ta vẫn tự mình luyên thuyên:
“Ôi trời, chị nhìn đi, con gái em sau khi trổ mã nhìn có chút giống chị đấy chứ. Có khi nào hai đứa mình ôm nhầm con không nhỉ?”
Cùng lúc đó, tiếng lòng cũng truyền đến.
[Đương nhiên là giống rồi, chúng ta là mẹ con ruột thịt gắn bó không thể tách rời mà. Mẹ ơi, con bị bà mẹ giả này đánh đến nông nỗi này, nhưng mẹ đừng buồn, thấy mẹ sống tốt là con yên lòng rồi.] [Nhưng mà con đau quá, mẹ ơi!]Tiếng “Mẹ ơi” như lời thúc giục tử thần cứ liên tục truyền đến. Tôi cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu trong lòng, khom lưng ôm lấy bụng mình.
“Ôi chao, hình như vết mổ của tôi hơi đau rồi.”
Đúng lúc đó, chồng tôi tan ca trở về. Anh thấy tôi đang ôm bụng liền vội vàng bước nhanh đến bên cạnh tôi.
“Vợ ơi, sao thế? Anh đỡ em về phòng nhé.”