Doãn Kiều Kiều quên mất mình đã trở thành một đứa trẻ, nên buột miệng nói thẳng ra tiếng.
Rồi nó lại nhìn tôi:
“Mẹ, sao mẹ có thể đưa con đến nơi này chứ? Mẹ có thể nghe thấy tiếng lòng của con, đó là phúc báo của mẹ mà! Mẹ mau đưa con đi đi, cái thứ đạo sĩ thối tha này chắc chắn sẽ chia rẽ mẹ con ta!”
“Đừng giả vờ nữa,” tôi cười lạnh. “Tao đã xét nghiệm ADN từ lâu rồi. Mày sống bao nhiêu năm rồi mà vẫn tin tưởng vào kỹ thuật của mình thế? Thời đại này, đương nhiên phải tin vào khoa học.”
Thấy không thể giả vờ được nữa, Doãn Kiều Kiều liền lộ ra bộ mặt thật. Nó nhìn chằm chằm vào tôi:
“Làm sao mày phát hiện ra? Không thể nào! Rõ ràng tao đã điều tra kỹ lưỡng, mày và chồng mày chưa bao giờ đi chùa chiền, đạo quán, hoàn toàn không thể tiếp xúc với loại người này. Huống hồ, đạo sĩ bình thường làm sao biết được sự tồn tại của bọn tao!”
Tôi và chồng quả thật không tin vào chuyện thần quỷ, nhưng kiếp trước, chồng tôi vì muốn trả thù cho tôi mà bất chấp làm mọi thứ.
Chuyện cầu thần khấn Phật, tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Đạo sĩ liếc mắt một cái, trực tiếp đưa tay ra lẩm nhẩm, dùng một luồng khí vô hình siết chặt miệng của Doãn Kiều Kiều, rồi dùng một lá bùa phong bế tiếng lòng của nó.
Sau đó, cô ấy quay sang nhìn tôi:
“Chuyện này coi như đã giải quyết gần xong. Hai vị yên tâm, sẽ không ai phát hiện ra trên đời thiếu đi một đứa trẻ sơ sinh. Hai vị nên về sớm đi, phần còn lại cứ giao cho tôi.”
Tuy cô ấy còn trẻ, nhưng lời nói và cử chỉ đều toát lên cảm giác ung dung, thong thả.
Tôi biết ơn nhìn đạo sĩ:
“Thật sự cảm ơn cô rất nhiều. Vợ chồng tôi không biết lấy gì báo đáp. Cô gửi cho tôi mã QR nhận tiền hoặc số tài khoản ngân hàng nhé.”
Cô ấy mỉm cười lắc đầu:
“Tiền bạc là thứ sinh không mang theo, chec không mang đi. Bắt được một món đồ tốt thế này, còn có thể bù đắp được kha khá công đức cho đạo quán. Coi như đây là thù lao của hai vị đi.”
“Không được,” tôi nhìn đạo quán rách nát trước mặt, “Đây là đạo quán của bạn cô phải không? Hay là để tôi xuất tiền tu sửa đạo quán một phen, coi như là báo đáp.”
Đạo sĩ suy nghĩ một lát:
“Vậy thì cứ làm theo lời cô nói đi.”
Cô ấy đưa tay bấm đốt ngón tay tính toán, nhìn tôi rồi nhìn chồng tôi:
“Tôi bế quan nhiều năm như vậy, khó trách các người tìm được tôi. Chồng cô đã hao tổn hết công đức vợ chồng mới có được cơ hội trọng sinh. Ngay cả thân cô cũng mang theo công đức không tệ, vậy nên khi giúp chồng cô trọng sinh, tôi cũng tiện tay cho cô trọng sinh luôn rồi.”
“Được rồi, sau này hai người hãy làm nhiều việc thiện, tích nhiều công đức nhé.”
Tôi và chồng tôi biết ơn nhìn cô ấy.
13.
Sau khi đạo sĩ đi khuất, chồng tôi ôm tôi vào lòng:
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
Anh vuốt mái tóc tôi, nhẹ nhàng an ủi.
Tôi khóc thút thít nói:
“Em xin lỗi. Kiếp trước lẽ ra em nên tin tưởng anh nhiều hơn, lẽ ra em nên biết sớm rằng tình yêu anh dành cho em chưa bao giờ tan biến. Anh chưa bao giờ phản bội em. Em xin lỗi.”
“Không cần phải nói xin lỗi,” anh nói. “Em cũng chỉ là bị che mắt mà thôi. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên quay về thôi. Hôm nay là tiệc 100 ngày của con gái chúng ta cơ mà.”
Chồng tôi nắm chặt tay tôi. Tôi gật đầu:
“Ừm, về thôi.”
Trên xe, tôi nói với anh:
“Cái tên Tống Văn Huyên này ban đầu là để dành cho con gái mình, nhưng giờ thì nhất định không thể để con bé mang cái tên này nữa.”
Chồng tôi nắm chặt vô lăng, nhìn về phía trước: “Hay gọi con là Kiều Dương đi?”
Và thế là, vào đúng 100 ngày của con gái, chúng tôi đã đặt tên cho con bé: Tống Kiều Dương.
14. Ngoại truyện: Lời Thú Nhận Của Doãn Kiều Kiều
Tôi tên là Doãn Kiều Kiều, chính xác hơn, tên hiện tại của tôi là Doãn Kiều Kiều.