6.
Ta lấy được vòng cổ từ khố phòng, trở về tiểu viện của mình.
Vui mừng không nỡ rời tay, ướm thử kích cỡ.
Vừa vặn ôm khít cổ chủ tử.
Ta mừng rỡ vô cùng, lại tỉ mỉ ngắm nghía thêm một hồi lâu, rồi mới cẩn thận cất giấu.
Hiện tại vẫn chưa thể để chủ tử đeo vào, nếu không sẽ lộ tẩy ngay.
Phải đợi đến lần cuối cùng.
Đến lần thứ mười tám, ta muốn tự tay đeo vòng cổ ấy cho chủ tử.
Sau đó, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi hắn một cái.
Nếu khi ấy ta còn có thể sống sót và rút lui đúng theo kế hoạch, vậy thì, quãng đời còn lại, ta muốn nuôi một chú chó con thật sự thuộc về riêng ta.
Đêm nay là thời điểm hợp hoan tán phát tác lần nữa.
Ta lại lặng lẽ lẻn vào tẩm phòng của chủ tử, mọi việc gần như thuận lợi giống hệt lần trước.
Cũng không hẳn là giống hệt.
Có lẽ vì trước kia chủ tử vẫn luôn giữ thân trong sạch vì Tô Doanh Nhi, chưa từng trải sự đời nên vẫn có phần ngây ngô.
Nhưng đêm nay sau khi tỉnh lại, dường như hắn càng lúc càng... thành thạo hơn, phải không nhỉ?
7.
Hôm sau, chủ tử đưa Tô Doanh Nhi ra ngoại thành hái thuốc ở Tây Sơn.
Còn ta, vừa mới vội vã chạy một chuyến đến Khâm Châu, lại cùng chủ tử điên cuồng nửa đêm, giờ chỉ muốn ngủ bù cho thỏa.
Giấc ngủ ấy kéo dài đến chạng vạng, khi tỉnh dậy ăn chút gì đó, ta bèn thấy có điều bất thường.
Trời đã tối, chủ tử vẫn chưa trở về.
Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, hái thuốc cái gì chứ?
Quả nhiên, chưa đến một nén nhang sau…
"Không ổn rồi, chủ tử và Tô cô nương bị phục kích ở Tây Sơn, vừa truyền tin về, lệnh cho toàn bộ ám vệ…"
Tiểu Thất nói được nửa chừng đã nghẹn lời.
Vì ta đã thay xong dạ hành y.
"Cùng đi."
Chưa dứt lời, ta đã lướt qua người nàng ấy, giục ngựa chạy đến độ dưới vó tóe lửa, cuối cùng cũng chạm mặt ám vệ Nhất Hồ ở lưng chừng núi.
Nhất Hồ là thủ lĩnh hiện tại của doanh trại ám vệ, cũng là đại ca của chúng ta.
"Vương gia đâu?" Ta vội hỏi.
Nhất Hồ nhíu mày: "Sát thủ quá đông, chúng ta bị đánh tản ra. Chỉ thấy chủ tử đưa Tô cô nương chạy vào rừng phía trước."
"Ta đã cho người tỏa ra các hướng tìm kiếm, các ngươi đến đúng lúc lắm. Ngươi đi hướng này, Tiểu Thất đi hướng kia, tìm được người lập tức phát tín hiệu."
"Rõ."
Ta đáp nhanh như chớp, bỏ lại ngựa, phóng thẳng vào rừng.
"Tiểu Thập Nhất."
Nhất Hồ bất chợt gọi giật ta lại.
Ta quay đầu.
Thật ra huynh ấy rất tuấn tú, nhưng giờ phút này lại lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt có chút kỳ quặc.
"Cẩn thận một chút."
Cuối cùng chỉ dặn một câu như vậy.
8.
Lòng như lửa đốt, ta không nghĩ nhiều, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người lao vào rừng.
Có vẻ ta đã tìm đúng hướng.
Trên đường phát hiện hai ký hiệu vội vã mà chủ tử để lại, cùng nhiều dấu vết giao đấu kịch liệt.
Nhưng điều đó không phải là dấu hiệu tốt.
Cứ như chủ tử đang bị dồn vào tuyệt cảnh vậy.
"Ai đó?"
Ta bỗng cảm giác được phía trước có bóng người trong màn đêm, nhìn kỹ lại, chính là bóng lưng của chủ tử.
Hình như hắn bị thương nặng, thân thể dựa hẳn vào thanh trường kiếm trong tay chống đỡ.
"Vương gia!"
Ta vừa định lao tới, phía sau liền vang lên một luồng chưởng phong xé gió.
Chưởng đó là nhắm thẳng vào chủ tử.
Ta gần như không chút do dự, lập tức phi thân che chắn cho hắn, đỡ lấy một chưởng kia.
Không ngờ, tuy khí thế hung hãn, nhưng khi đánh trúng lại không nặng như tưởng tượng.
Ta lập tức vận khí, giao đấu với kẻ vừa ra tay.
Sau mấy chục chiêu, ta dần nhận ra chiêu thức đối phương thi triển rất quen thuộc.
"Thanh Y mù? Lại là ngươi!"
Chính là kẻ đã hạ hợp hoan tán lên người chủ tử đêm đó.
Đối phương không nói một lời, chỉ im lặng ép sát, ra chiêu tàn độc.
Rất nhanh, ta phát hiện có điều không ổn.
Chiêu thức của hắn ta càng lúc càng giống… giống đến mức khiến ta không thể không cảm thấy quen thuộc.
Cả bóng người trong bóng tối ấy… cũng càng lúc càng quen.
"Khục!"
Tâm trí phân tán, ta lập tức bị một chưởng đánh bay, ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu.