1.
Ta theo nương nương trở về tẩm cung.
Vị nương nương cao gầy ung dung dạo bước, vòng quanh hậu cung, rẽ ngang rẽ dọc một hồi lâu vẫn chưa đến nơi.
Ta cố nhịn, cười lấy lòng:
“Nương nương, hình như chúng ta vừa đi qua cái đình này rồi ạ…”
Nương nương khẽ nhíu mày, chống cằm, nheo mắt nhìn ta:
“Ngươi nói gì?”
Ta lặng lẽ giật giật khóe môi.
Vị nương nương này quả thực rất thông minh, ngay cả đường về tẩm cung của mình cũng có thể đi lạc.
Ta ân cần hỏi:
“Nương nương, cung điện của người gọi là gì? Nô tỳ có lẽ biết đường ạ.”
Nương nương nghiêng đầu, thản nhiên đáp:
“Chắc là… Mỹ Điện.”
Ta ngẩn người.
Mặc dù vừa mới được điều vào hậu cung, nhưng trước đó cũng đã cố học thuộc tên các cung điện của phi tần. Nào là Nghi Hoa Cung, Bình Điện, Khuyết Nhã Quán…
Tên thì hoặc trang nghiêm, hoặc thanh nhã, tinh tế.
Mỹ Điện?
Tên này cũng thật là… thẳng thắn quá.
“Ồ, vậy là đến nơi rồi sao?”
Nương nương khoan thai đứng trước một cung điện, thần sắc đầy tin tưởng.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Cung điện này có phần tiêu điều, sân viện thưa vắng, trên bậc thềm còn rơi lác đác mấy phiến lá khô, chẳng ai quét dọn.
Không giống nơi của một phi tần được sủng ái.
Mới nãy nhìn nương nương đứng lẻ loi trong ngự hoa viên, cũng có chút đơn độc. Nếu là một vị được sủng ái, tất nhiên phải có một đám cung nữ, thái giám hầu hạ vây quanh.
So với những phi tần được thánh sủng, địa vị của vị này hiển nhiên kém hơn rất nhiều.
Ta ngước nhìn tấm hoành phi, chần chừ nói:
“Nương nương… hình như trên biển đề là Cảnh Hỉ Cung…”
Nương nương liếc qua, dửng dưng nói:
“Bọn họ treo nhầm đấy.”
Dứt lời, eo thon lả lướt, thẳng bước đi vào.
“…”
Ta đành lặng lẽ theo sau.
Vừa đi vừa quan sát, trong lòng càng lúc càng nghi hoặc.
Tẩm cung này rộng rãi nhưng quá mức trống trải, các vật dụng bày biện đều đã phủ bụi, ngay cả một cung nữ hay thái giám cũng chẳng thấy đâu.
Mỹ Điện này… sao lại giống một cung điện bỏ hoang như vậy?
Nhưng vị nương nương trước mắt ta lại y phục hoa mỹ, trâm cài tinh xảo, xét về trang phục, chí ít cũng phải là phi vị trở lên.
Chẳng phải mới nãy người còn đứng trong ngự hoa viên sao? Đã đi từ ngoài cung về, vậy mà dọc đường ngay cả một kẻ nhận ra cũng không có…
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ta run rẩy ngẩng đầu, lòng dần hoang mang bất an.
“A—!!!”
Tiếng hét bất giác bật ra khỏi miệng.
Nương nương, người đang lắc lư eo thon phía trước, bỗng khựng lại, sắc mặt tối sầm, lập tức quay ngoắt đầu nhìn ta:
“Ngươi gào cái gì?!”
Giọng ta run lên, thậm chí có chút khàn đi.
Ta run rẩy chỉ xuống chân mình, lắp bắp nói:
“Nương nương… bóng của người… đâu rồi? Chẳng lẽ… chẳng lẽ người là…”
Nương nương thản nhiên lật tay, bóng dáng lập tức xuất hiện.
“Là cái này sao?”
Trời vừa sập tối, ánh tà dương nghiêng nghiêng chiếu qua mái hiên phía sau, kéo dài bóng người trên mặt đất.
Thì ra vừa rồi bị ánh sáng che khuất, nên ta mới sinh ảo giác.
Chỉ là… một phen hú vía!
Ta cứng đờ mặt, thở phào nhẹ nhõm.
Nương nương nheo mắt, giọng điệu đầy hứng thú:
“Vừa rồi ngươi tưởng ta là gì?”
Ta vội vàng cúi đầu, vắt óc tìm lời ứng đối:
“Nương nương mỹ mạo tuyệt thế, nô tỳ vốn đã nghi hoặc trần thế sao có thể sinh ra dung nhan diễm lệ đến vậy. Lại thêm vừa rồi không nhìn thấy bóng dáng của người, trong phút chốc liền tưởng rằng nương nương là tiên nhân giáng thế, nhất thời kinh hãi mà thất thanh kêu lên.”
Nương nương chớp mắt mấy cái, sắc mặt rõ ràng tỏ vẻ hài lòng.
“Ngươi cũng khá dẻo miệng đấy. Hửm… cung nữ này, ngươi tên là gì?”
Ta cúi đầu đáp:
“Nô tỳ gọi là A Ni vừa mới được điều từ Thượng Cục vào hậu cung, vốn còn đang đợi tổng quản phân phó công việc. Hôm nay có lẽ là tổ tiên phù hộ, nên mới may mắn gặp được nương nương.”
Nương nương khẽ nhướng mày:
“Vậy ngươi nhận ra bản cung sao?”
“Nhận ra ạ.”
“Ngẩng đầu lên, nói xem bản cung giống ai nào?”
Ta ngước nhìn nương nương, cẩn thận quan sát hồi lâu rồi đáp: