25.
Một buổi chiều bình thường.
Ánh hoàng hôn vương trên mái nhà, khói bếp cuộn lên giữa những nếp nhà nhỏ.
Ta cùng Lan tỷ đi dạo trong chợ, thử những chiếc khăn choàng mới, chọn vài món trang sức tinh xảo.
Đang vui vẻ, Lan tỷ bỗng ôm bụng, sắc mặt tái nhợt:"Muội về trước đi, ta hơi khó chịu, nghỉ một lát rồi về sau."
Ta lo lắng nhìn nàng nhưng nàng lại phất tay, bảo không sao.
Chần chừ giây lát, cuối cùng ta cũng quay người đi về trước.
Trên đường, ánh hoàng hôn rực rỡ như một dải lụa đỏ trải dài.
Trong lòng ta chợt dâng lên một nỗi nhớ mãnh liệt—
Nhớ Dịch Uyên.
Nhớ đến phát điên.
Đột nhiên ta muốn hỏi hắn, hỏi vì sao hắn lại không trở về.
Bước chân ta vô thức hướng về phía chân trời, hướng về nơi có ánh sáng còn sót lại.
Trong thôn có một nơi rất kỳ lạ, thím từng dặn dò, không được tùy tiện đi vào.
Nghe nói bên trong có gì đó rất nguy hiểm, ai vào rồi cũng không thể trở ra.
Nhưng lúc này, ta lại thấy rõ ràng bóng dáng của Dịch Uyên nơi ấy.
Hắn đang đứng trong khu rừng, bóng dáng như thể hòa vào ánh chiều tà, xa xăm mà huyễn hoặc.
Nhìn thấy hắn, lý trí của ta như bị cuốn phăng đi.
Không kìm được, ta cất bước chạy đến.
Ánh tà dương rực rỡ như lửa cháy, từng làn gió thổi tung dải lụa mỏng trên mái hiên.
Tất cả mọi thứ đều khiến ta có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Dịch Uyên...
Ta gần như có thể chạm vào hắn rồi.
Bước chân ta nhanh hơn, nhanh hơn nữa...
"Rầm!"
Một âm thanh trầm vang lên.
Ta như bị thứ gì đó cản lại, đầu óc choáng váng.
Ngẩng đầu lên, ta chạm vào thứ trước mặt—
Một bức tường.
Bàn tay ta sờ dọc theo mặt phẳng, chất liệu là gỗ cứng rắn.
Nhìn kỹ lại, trong mắt ta dần hiện lên sự kinh hoàng.
Bức tường kéo dài đến tận cuối đường chân trời.
Không phải vách núi, không phải rừng sâu.
Mà là một bức vách dựng lên che kín cả thế giới.
Thế giới ta đang sống...
Là giả.
26.
Một bức tường khổng lồ, hoang đường đến mức ta ngỡ như đang nằm mộng.
Ta sững sờ một lúc lâu, sau đó nhặt một mảnh đá bén, dùng hết sức đập mạnh vào vách gỗ.
"Rầm!"
Lại một lần nữa.
Tấm vải phủ bên ngoài rách toạc, lộ ra một lớp ván gỗ phía sau.
Ta càng đập mạnh hơn, cuối cùng cũng đủ sức phá vỡ một lỗ hổng.
Ngón tay run run gạt những mảnh vụn, ta hít một hơi sâu rồi cúi người chui qua.
Bên kia bức tường, là một thế giới hoàn toàn khác.
Nước chảy róc rách dưới cầu nhỏ, đình đài lầu các nguy nga tráng lệ.
Những hòn non bộ tinh xảo, những tán cây xanh mướt, tựa như một khu vườn tuyệt đẹp được chăm sóc kỹ lưỡng.
Trái ngược hẳn với thế giới bên kia, hoang sơ và bình dị.
Những ký ức xa xưa tràn về, từng chút một ghép lại trong tâm trí ta.
Hàng cây mai trong sân.
Những phi tần kiêu căng được cung nữ vây quanh.
Cả vị nữ tử ngồi lặng lẽ, ánh mắt u buồn mà ta chưa từng để tâm.
Chân ta bước đi trong vô thức, lòng càng lúc càng rõ ràng.
Những ngọn đèn lồng treo cao hắt ra ánh sáng vàng ấm áp, chiếu rọi từng bước chân của ta.
Dừng trước một cung điện, ta ngước lên nhìn bảng hiệu.
Hai chữ rồng bay phượng múa—Mỹ Điện.
Tay ta khẽ đặt lên cánh cửa, nhẹ nhàng đẩy ra.
Bên trong vắng lặng.
Không có cung nữ, không có thái giám.
Nhưng từng ngọn đèn vẫn được thắp sáng, từng món đồ đều sạch sẽ không chút bụi bặm, như thể vẫn luôn có người chăm nom.
Chỉ là… nữ chủ nhân của nơi này đã không còn ở đây.
Ta xoay người, rảo bước về hướng căn phòng quen thuộc.
Đẩy cửa ra, ánh đèn bên trong hắt ra một bóng người.
Chậm rãi bước vào, ta chạm mắt với hắn.
Dịch Uyên.
Hắn khoác trường bào gấm thêu hình rồng, dáng người cao lớn nhưng đôi vai lại căng chặt, tỏa ra một thứ cảm giác áp lực khó diễn tả.
Hắn đang chạm khắc một vật gì đó, ánh mắt chuyên chú, từng đường dao sắc bén nhưng lại dịu dàng lạ thường.
Trong căn phòng này—
Bàn ghế, kệ sách, chiếc tủ đựng đồ vặt bên góc, đến cả mấy cuốn thoại bản rải rác trên bàn…
Đều giống y hệt căn phòng của ta.
Ngay cả chậu lan được đặt ở bên cửa sổ, cũng giống hệt như ngày ta còn ở đó.
Tựa như có ai đó đã cẩn thận sao chép tất cả.
Đem cả một phần thế giới của ta, lưu lại nơi này.