05.
Không lâu sau, ta cũng biết "Hoa nhi" là ai.
Hôm ấy, ta mang đồ ăn khuya đến cho Phí Thanh Hằng, vừa bước tới cửa đã nghe thấy giọng nói của Phí Huyền từ bên trong:"Công tử, vụ án đã được điều tra rõ ràng, thuộc hạ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho hành trình hồi kinh. Còn tiểu nha đầu này, người định xử trí thế nào?"
Giọng nói của Phí Thanh Hằng vang lên, bình thản:"Đưa nàng ấy cùng về kinh."
Phí Huyền do dự, thấp giọng nói:"Nhưng khi hồi kinh, công tử sẽ thành thân với Công chúa Liên Hoa. Chỉ e tiểu nha đầu này..."
Trong phòng bỗng nhiên yên lặng.
Ta áp sát bên vách, đôi tay khẽ run, trong lòng lo lắng chờ đợi câu trả lời của y.
Chưa bao giờ ta cảm thấy mình bất an đến thế.
Thời gian trôi qua, tựa như rất lâu, lại tựa như chỉ một khoảnh khắc.
Cuối cùng, giọng nói của y vang lên, vẫn lạnh nhạt như mọi khi:"Một nha hoàn quê mùa, ngu ngốc, Hoa nhi sẽ không để tâm."
Tim ta như bị ai đó bóp nghẹt, cảm giác đau đớn lan tỏa khắp lồng ngực.
"Nha hoàn quê mùa, ngu ngốc."
Thì ra, trong mắt y, ta chỉ là như thế.
Khoảng cách giữa ta và y, tựa như đất và trời, không thể nào chạm tới.
Dù ta cố gắng thế nào, cũng chẳng thể thu hẹp được nửa phần.
Hít một hơi thật sâu, ta ép mình nở một nụ cười bình thản, gõ cửa nhẹ nhàng.
"Phí công tử, đồ ăn khuya đã chuẩn bị xong, xin người dùng khi còn nóng."
Nói xong, ta lặng lẽ rời đi, như thể không nghe thấy bất kỳ điều gì.
Từ đó, mọi thứ dường như vẫn diễn ra như thường lệ.
Chỉ có lòng ta là không cách nào quay lại như trước được nữa.
Ta tận tâm tận lực chăm sóc Phí Thanh Hằng, từng chút một chu đáo đến mức không thể hơn.
Cho đến một ngày, Phí Huyền đến thông báo:"Chuẩn bị hành lý, chúng ta sẽ cùng công tử hồi kinh."
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ gói ghém đồ đạc.
Trước ngày khởi hành, ta khoác chiếc bọc hành lý trên lưng, lặng lẽ rời đi trong đêm tối.
Mẫu thân đã chuyển về sống ở một thị trấn nhỏ, nơi có thể an ổn dưỡng bệnh.
Đường vắng vẻ, bóng ngựa lặng lẽ chầm chậm đi qua màn đêm.
Khi trời vừa hửng sáng, bỗng nghe tiếng vó ngựa dồn dập phía sau.
Quay đầu nhìn lại, ta thấy Phí Thanh Hằng cưỡi ngựa đuổi đến.
Sắc mặt y lạnh lùng, đôi mày nhíu chặt, y ghì chặt dây cương, chặn trước mặt ta.
"Đi theo ta về."
Ta ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói điềm nhiên:"Ta chỉ là một nha hoàn quê mùa, ngu ngốc, không xứng đi theo công tử về kinh. Công tử hồi kinh, chỉ cần một nô tỳ bất kỳ cũng có thể hầu hạ tốt hơn ta."
Ánh mắt y khẽ sững lại, rồi trầm xuống, giọng nói mang theo chút áp lực:"Đừng làm loạn nữa, Tiểu Nha Đầu. Đi theo ta."
"Ta không làm loạn." Ta vẫn giữ nụ cười trên môi, bình thản đáp:"Ta hầu hạ công tử chỉ để kiếm chút bạc, nay đã tích góp đủ rồi, không cần đi theo công tử nữa."
Đôi mắt y thoáng tối lại, y thúc ngựa tiến lên vài bước, giọng nói lạnh lùng vang lên:"Đi theo ta, nếu không từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa."
Ta không chút do dự, lắc đầu:"Xin công tử yên tâm, cả đời này, ta sẽ không tìm người."
Nghe vậy, y bỗng cười, nụ cười đẹp như đóa hoa nở rộ trong ánh nắng sớm mai, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến thấu xương.
Sau đó, y quay đầu ngựa, không nói thêm lời nào, chỉ rời đi, dáng vẻ cô độc nhưng kiên quyết.
Ta cũng không ngoái đầu lại, chỉ giục ngựa tiếp tục đi về phía trước.
Giữa hai chúng ta, chẳng còn gì để lưu luyến nữa.
06.
Mẫu thân dưỡng bệnh tại thị trấn nhỏ một thời gian, sức khỏe dần khá hơn, nhưng trong lòng bà luôn mong mỏi về một nơi xa hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Về sau, chúng ta bán luôn căn nhà nhỏ. Mẫu thân đi về hướng khác, còn ta theo thím Xuân, một người hàng xóm, đến kinh thành cùng con trai của bà để đưa chút hàng hóa và ít tiền bạc.
Chuyến đi vốn thuận lợi, nhưng đến gần kinh thành thì gặp phải bọn cướp.
Toàn bộ tiền bạc và tài sản bị chúng cướp sạch, đến cả tiền để quay về cũng không còn.
Thím Xuân vì quá lo lắng mà đổ bệnh. Chúng ta dùng đến đồng bạc cuối cùng để thuê một căn nhà nhỏ rách nát ở ngoại ô kinh thành.