4
Đào Tuyết hai tay hai chân tán thành.
Tiền bây giờ nhiều như thế, về núi xây biệt thự siêu sang cũng không vấn đề.
Nhưng… làm sao để giả ch!ết trót lọt?
Biến mất đột ngột quá dễ khiến Cố Tư Diễn nghi ngờ.
Anh ta thì thù dai khỏi nói.
Lần trước tôi lén uống một hớp sữa của anh ta, anh bắt tôi uống lại cái của mình cho “công bằng”.
Tôi nói không còn.
Anh nhất quyết phải uống cho bằng được.
Thế nên tôi rất lo— nếu anh tức quá, đốt luôn núi nhà tôi thì sao.
Cuối cùng chúng tôi nghĩ ra kế hoàn hảo.
Ngày mai là ngày anh ấy đi chùa cầu phúc hàng năm.
Anh đã bảo sẽ dẫn tôi theo.
Đến lúc đó— Đào Tuyết sẽ đóng vai “thầy cúng”, chặn chúng tôi giữa đường, chỉ vào tôi nói tôi sắp ch!ết.
Về đến nhà, tôi sẽ… giả ch!ết.
Mà rắn mũi heo bọn tôi thì giả ch!ết là nghề!
Anh nhất định sẽ tin.
Anh đem tôi chôn xuống đất, tôi chỉ cần chui lên lại rồi chạy trốn!
Hê hê.Hoàn hảo!
5
Chúng tôi lập tức đi mua một bộ đạo sĩ lừa đảo, còn nghĩ sẵn một bài nói dọa người để lừa được Cố Tư Diễn.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ gió đông nổi!
Nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ được rằng——
Nơi Cố Tư Diễn đi cầu phúc… lại chính là núi Quyết Ảnh quê nhà vui vẻ của chúng tôi.
Trên núi đúng là có một ngôi miếu.
Thờ phụng Xà Đại Tiên — là cụ tổ đời đời đời đời đời đời của tôi.
Nhưng mà…
Cụ tổ tôi vốn không hề có bản lĩnh “ban phúc độ người”.
Cụ xây cái miếu này thuần túy vì muốn để hậu nhân thấy cụ ngầu lòi.
Hết chuyện.
Có lẽ vì chột dạ nên cả đường đi tôi im như thóc.
Cố Tư Diễn đang bận xử lý công việc, vẫn rảnh để liếc tôi một cái:
“Em hôm nay hơi lạ.”
Tôi căng cứng người:“Lạ chỗ nào?”
Anh gập iPad lại:“Bình thường một phút không nói là chịu không nổi, hôm nay đã 21 phút 31 giây chưa nói câu nào. Đang nghĩ gì?”
Tôi sợ anh nhìn ra vẻ tội lỗi trên mặt, lập tức chui đầu vào… đùi anh:“Nghĩ anh.”
Cố Tư Diễn hít một hơi thật sâu.
Giọng anh nghe rất khác — có chút nghiến răng, có chút… gì đó khó phân.
“Vậy em có thể đừng nghĩ bằng cái tư thế này được không?”
Tôi phản ứng chậm nửa nhịp, nhận ra mới hoảng loạn ngẩng đầu, né sang một bên.
Ôi trời ơi, mất mặt muốn ch!ết.
Tôi thổi một hơi lên cửa kính xe.
Không thèm nhìn Cố Tư Diễn.
Vẽ vòng tròn, vẽ vòng tròn.
Nguyền rủa anh lát nữa dẫm phải bãi mìn chó.
Huhu.
6
Thời tiết trên núi không tốt, âm u mù mịt.
Cố Tư Diễn tính để tôi đợi dưới chân núi.
Tôi cuống quá bật ra luôn:“Không được! Em cũng phải lên!”
Anh nhướn mày, tỉ mỉ đánh giá tôi:“Bình thường có thấy em tích cực thế đâu.”