Tôi muốn lao qua cứu chị, nhưng còn chưa kịp—
“Đừng động.”
Cố Tư Diễn vừa chạm tay vào vảy tôi.
Thì…
Một luồng gió mạnh ập tới.Bóng đen khổng lồ lao xuống như tia chớp.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cơ thể bổng lên— bị một lực mạnh tóm khỏi tay Cố Tư Diễn.
Móng vuốt sắc nhọn siết lấy tôi, suýt khiến tôi “ch/ết thật” tại chỗ.
Không thể nào.
Cứu!
Giữa đêm khuya còn có đại bàng tăng ca đi bắt rắn sao!?Thời buổi này đại bàng cũng cạnh tranh dữ vậy hả???
10
Con chim ưng này đúng là thiếu đức thật sự.
Bay chưa được bao lâu, nó đã bắt đầu công kích cá nhân tôi:
“Con rắn mũm mĩm nhà cô nặng quá đấy, chắc ngày nào mở mắt ra cũng ăn hả?”
“Nói chung là…”
“Tôi đang giảm mỡ, không ăn loại đầy mỡ như cô đâu. Tự lo đi nhé.”
Nói xong, nó buông vuốt.
Thả tôi xuống.
Mà công nhận… nó thả cũng chuẩn thật. Tôi rơi đúng về nhà luôn.
Hôn mê một lát, tỉnh dậy.
Nhìn quanh một vòng—ôi trời đất ơi, toàn những gương mặt quen thuộc và giống nhau như đúc.
Đại cô, Nhị di, Tam thẩm, Tứ tỷ, Ngũ muội, Lục cháu gái… đủ mọi loại thân thích.
Tất cả vây thành một vòng tròn kín mít quanh tôi, mười mấy đôi mắt rắn đồng loạt nhìn chằm chằm. Cảnh tượng chẳng khác gì buổi nhận họ của đại gia tộc rắn.
Đại cô là người lên tiếng đầu tiên, lè lưỡi, giọng chua lè:
“Ôi chao, chẳng phải là Tiểu Hy sao?”
“Nghe bảo mày với Tiểu Tuyết bám được anh phú nhị đại kia rồi, sao giờ lại xám xịt leo về đây?”
“Hôm trước tao còn thấy mày đăng vòng tay kim cương lấp lánh chói cả mắt. Sao? Phú nhị đại phá sản rồi à?”
Ngũ muội dùng đuôi chọc chọc đất, giọng mỉa mai:
“Hừ! Khỏi hỏi cũng biết. Chắc bị bại lộ rồi chứ gì!”
“Bị người ta phát hiện là rắn, sợ quá nên chạy té khói về đây đúng không? Tao nói rồi mà, người với yêu là khác biệt, rắn béo mà đòi gả cho trai vàng!”
Tôi tức muốn nổ phổi.
Tôi béo chỗ nào?! Tôi chỉ là… khung xương lớn thôi mà!
Tôi còn chưa kịp phản bác, thì từ xa truyền đến giọng của Cố Tư Diễn, đầy lo lắng:
“Hy Hy! Đào Hy! Em ở đâu—?!”
Tim tôi lập tức bật sáng.
Là Cố Tư Diễn!
Tốt quá rồi… anh ấy không bỏ tôi!
Ngũ muội thì mắt sáng như đèn pha, đầy ghen tị:
“Không ngờ tên nhân loại đó cũng si tình phết. Biết mày là rắn mà vẫn tìm à? Đúng là mù!”
Rồi nó còn định lượn tới hướng tiếng anh ấy:
“Đại cô nói đúng! Mày hưởng đủ rồi, giờ đến lượt tao! Để tao thay mày an ủi anh chàng thất tình này!”
“Ngũ muội! Mày dám!”
Tôi cuống cuồng muốn đuổi theo.
Nhưng đại cô vung đuôi chặn tôi lại, giọng nghiêm như giáo huấn:
“Hy Hy à, làm rắn thì phải biết chia sẻ! Mày hưởng phúc lâu như thế rồi: sơn hào hải vị, vàng bạc châu báu đủ cả.”
“Cho Ngũ muội mày nếm thử thì có sao đâu? Nước nhà trồng được thì không để chảy ra ngoài!”
Tôi tức điên, suýt đấm bay cả đám:
“Đại cô! Đây gọi là chia sẻ hả?! Đây là cướp trắng trợn!”
Đúng lúc này, Cố Tư Diễn xô bụi cây lao tới.
Vừa nhìn một vòng, anh lập tức thấy tôi đang bị vây giữa đám họ hàng, còn Ngũ muội thì đang cố giả vờ “duyên dáng” bò đến gần anh.
Tôi hoảng sợ lắm.
Vì trong cả gia đình, trừ Tiểu Tuyết ra thì Ngũ muội là con rắn giống tôi nhất—từ dáng vẻ đến hành vi.
Tôi sợ anh nhận nhầm.