"Tô Vãn, anh đi công tác về rồi đây."
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tôi lập tức ngồi bật dậy trên giường, ánh mắt hướng về phía cửa — nơi người đàn ông cao lớn trong bộ quân phục đang đứng đó, thẳng tắp, uy nghi.
Cố Bắc Thần. Chồng tôi. Hai mươi tám tuổi.
Nhưng tôi nhớ rất rõ, ba năm sau anh ta mới chết trong một vụ tai nạn. Cũng chính lúc đó, tôi mới phát hiện ra — người đàn ông đầu ấp tay gối suốt bao năm qua đã lừa dối tôi từng chút một.
Tôi đưa tay sờ vào cuốn lịch đặt cạnh giường — ngày 15 tháng 3 năm 2021.
Tôi thực sự đã sống lại. Trở về ba năm trước.
"Sao thế? Nhìn thấy anh mà không nói gì à? Nhớ anh đến đơ người rồi hả?"
Cố Bắc Thần tháo mũ sĩ quan ra, để lộ gương mặt từng khiến bao cô gái say mê.
Trước kia, chỉ cần thấy khuôn mặt này là tim tôi lại đập thình thịch. Nhưng giờ đây, tất cả những gì tôi cảm nhận được chỉ là phản bội.
"Chúng ta ly hôn đi." Tôi nói thẳng, không vòng vo, không cần dạo đầu.
Cố Bắc Thần khựng lại, chiếc mũ rơi xuống sàn.
"Em vừa nói gì?"
"Tôi nói, ly hôn." Tôi lặp lại, giọng điệu dứt khoát, không chút cảm xúc.
Kiếp trước, tôi đã dốc hết tất cả vì anh ta. Vì muốn anh yên tâm phát triển sự nghiệp, tôi từ bỏ công việc yêu thích, từ bỏ cả tương lai của bản thân. Vậy mà anh ta thì sao?
Sau lưng tôi, anh ta qua lại với bạn thân nhất của tôi, thậm chí còn có con với cô ta.
Buồn cười nhất là, tôi chỉ biết được mọi chuyện vào chính ngày tang lễ của anh ta.
"Tô Vãn, em sốt rồi à?" Cố Bắc Thần bước nhanh tới, định đưa tay chạm vào trán tôi.
Tôi nghiêng đầu tránh né.
"Tôi rất tỉnh táo. Cố Bắc Thần, ba năm qua anh thường xuyên đi công tác, thực sự là vì nhiệm vụ sao?"
Gương mặt anh ta trong nháy mắt trở nên u ám.
Quả nhiên, cho dù tôi có trọng sinh về ba năm trước, anh ta vẫn đang lừa dối tôi.
"Tô Vãn, em đang nghĩ linh tinh gì đấy? Anh là quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là trách nhiệm hàng đầu."
"Vậy sao? Thế tại sao mỗi lần anh đi công tác, Lâm Vũ cũng đồng thời 'biến mất' vài ngày?"
Lâm Vũ — người bạn thân nhất của tôi, chị em cùng lớn lên từ nhỏ.
Kiếp trước tôi có chết cũng không ngờ, kẻ phản bội tôi lại chính là cô ta.
Gương mặt Cố Bắc Thần lập tức tái mét: "Em... em làm sao biết được..."
Nói đến nửa câu, anh ta đột ngột im bặt.
Nhưng thế là quá đủ rồi.
"Vậy tức là anh thừa nhận?" Tôi bật cười lạnh, "Cố Bắc Thần, kết thúc rồi."
"Không! Vãn Vãn, em nghe anh giải thích..."
"Giải thích gì? Giải thích hai người qua lại bao lâu rồi? Giải thích cái thai trong bụng cô ta là từ khi nào?"
Tôi đứng dậy, kéo vali từ trong tủ ra — cái vali tôi đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu.
Kiếp trước, tôi ngu ngốc mất năm năm trời mới nhìn thấu được bộ mặt thật của người đàn ông này.
Còn kiếp này, tôi sẽ không lãng phí thêm dù chỉ một phút.
"Vãn Vãn, em không được đi!" Cố Bắc Thần lao đến muốn ngăn cản, nhưng bị tôi đẩy mạnh ra.
"Tránh ra!"
"Chúng ta là vợ chồng! Em không thể đối xử với anh như thế!"
"Vợ chồng?" Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy khinh miệt, "Một kẻ phản bội vợ mình mà cũng xứng mở miệng nói đến hai chữ 'vợ chồng' sao?"
Kéo vali đi đến cửa, tôi dừng chân, ngoái đầu lại.
"À đúng rồi, suýt quên. Tôi đã tìm xong luật sư rồi. Giấy ly hôn mai sẽ gửi tới cho anh."
"Tô Vãn!"
Phía sau vang lên tiếng gầm đầy giận dữ của anh ta, nhưng tôi không quay đầu lại.
Bước ra khỏi khu nhà quân đội, tôi hít một hơi thật sâu.
Kiếp trước tôi quá ngốc, cứ nghĩ chỉ cần yêu đủ chân thành, cho đi đủ nhiều thì có thể đổi lấy trái tim người khác.
Nhưng kiếp này — tôi sẽ sống vì chính mình.
Chuông điện thoại vang lên, là cuộc gọi từ Lâm Vũ .
"Vãn Vãn, nghe nói cậu với Bắc Thần cãi nhau à?" Giọng cô ta mang theo chút lo lắng, nhưng tôi chỉ thấy buồn nôn.
"Ừ, bọn tớ sắp ly hôn rồi."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
"Sao lại thế được? Không phải hai người rất yêu nhau sao?"
Yêu nhau?
Tôi và Cố Bắc Thần kết hôn ba năm, một năm anh ta có đến nửa thời gian đi công tác, thời gian còn lại thì hoặc ở đơn vị, hoặc bận tiếp khách xã giao.