“Cô cứ nhất định phải hại Vi Vi, phải khiến chúng tôi mất mặt trước bao nhiêu người như thế này sao?”
Mẹ tôi cũng hối hả chạy đến, trừng mắt giận dữ nhìn tôi.
Mọi ánh nhìn trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía tôi – kẻ đang đứng lẻ loi giữa trung tâm.
Thì thầm bàn tán, cười nhạo, phán xét, khinh miệt…
Lần này, tôi không rơi lệ như những lần trước nữa, chỉ nhẹ nhàng ngẩng cao cằm, giọng bình tĩnh:
“Tôi không đẩy cô ta. Là cô ta muốn gài bẫy tôi.”
Bùi Hoài An nghe vậy lập tức nổi giận, định mắng tôi—
Nhưng tôi đã quay sang hướng khác, nhìn về người đàn ông đang sải bước tiến về phía mình:
“Bùi Trì Dã.”
“Anh có bằng chứng chứng minh rằng Lâm Vi Vi hãm hại tôi không?”
Bùi Trì Dã khựng lại tại chỗ.
Nhưng chỉ chưa đầy hai giây sau, gương mặt điển trai ấy bỗng bừng sáng, lộ ra một thần sắc chưa từng thấy trước đây—
16
Ba ngày trước buổi tiệc đính hôn, tôi đã nhờ Bùi Trì Dã giúp một việc – chính là cho lắp hơn chục camera ẩn trong khắp sảnh tiệc này.
Trong đó có hai chiếc chuyên để theo dõi nhất cử nhất động của cô dâu hôm nay.
Nếu Bùi Trì Dã thực sự giống như lời đám bình luận nói – trong lòng yêu Lâm Vi Vi – thì giờ đây, chỉ cần anh ta phủ nhận lời tôi nói, tôi sẽ lập tức mất hết thể diện, xã hội tử hình, mất đi tất cả.
Tôi đã đặt cược lớn nhất đời mình vào khoảnh khắc này.
Tất tay… đặt hết vào anh.
Vì từ nhỏ thầy cô đã dạy chúng ta đừng bao giờ dễ dàng tin tưởng người lạ. Vậy tôi lấy gì để tin mấy dòng bình luận bỗng dưng xuất hiện kia?
Tình yêu mười năm của tôi đã bị một kẻ cặn bã phá hủy. Vậy thì còn lý do gì để tôi cho phép hắn hủy nốt khả năng cảm nhận hạnh phúc của mình?
Tôi cảm nhận được – sự bảo vệ của Bùi Trì Dã dành cho tôi là thật, chứ không phải như lời đám bình luận rằng anh làm vậy chỉ để kiểm soát và tra tấn tôi.
Tôi cảm nhận được – sự vui vẻ và ngập tràn hạnh phúc trong từng cái ôm của anh, chứ không phải chỉ vì ham muốn thể xác.
Anh có thể nhớ hết mọi sở thích ăn mặc, thói quen sinh hoạt của tôi.
Khi tôi sốt cao, anh không rời nửa bước, thức trắng đêm canh bên giường.
Khi kết hôn, anh từ chối ký thỏa thuận tiền hôn nhân, sẵn sàng chia đôi gia sản hàng chục tỷ của mình cho tôi.
Anh là cậu bé tám tuổi từng lén vẽ tranh tôi rồi dán đầy lên bức tường cạnh nhà.
Là thiếu niên mười sáu tuổi từng đỏ mặt suốt dọc đường chỉ vì vô tình chạm vào mu bàn tay tôi trong rạp chiếu phim tối om.
Tôi sẽ không vì một kẻ phản bội mà phụ lòng một người đã thật lòng yêu tôi.
Tôi tin Bùi Trì Dã.
Tin rằng dù cả thế giới quay lưng, anh vẫn sẽ không phản bội tôi.
Tôi biết – anh vừa rồi đã hiểu được dụng ý của tôi, vì thế trong ánh mắt anh mới hiện lên thứ cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
Anh nhanh chóng sải bước về phía tôi, trước tiên là ôm tôi thật chặt vào lòng, rồi nắm lấy tay tôi, quay sang đối diện với Lâm Vi Vi và Bùi Hoài An—
17
“Anh hai, chắc anh chưa biết—để đảm bảo lễ đính hôn của anh có thể diễn ra suôn sẻ, tôi đã cho lắp đặt khá nhiều thiết bị giám sát trong sảnh tiệc này.”
“Vừa rồi rốt cuộc giữa vợ tôi và Lâm Vi Vi đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần xem lại camera là biết rõ.”
Dứt lời, Bùi Trì Dã liền lấy điện thoại ra, gọi cho bộ phận điều khiển hình ảnh phía sau hậu trường.
“Không cần đâu… em không trách chị Nhược Nhược đâu, đừng làm lớn chuyện như vậy mà…”
Lâm Vi Vi bối rối, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy.
Nhưng rất nhanh, đoạn video ghi lại cảnh cô ta chủ động kéo tay tôi rồi ngã xuống được phát lên màn hình lớn ngay giữa sảnh tiệc.
Tất cả lời bàn tán, chỉ trích, khinh bỉ lập tức chuyển hướng – nhắm thẳng về phía cô ta.
“Vi Vi, sao em có thể làm chuyện như vậy? Anh luôn nghĩ em là người lương thiện nhất cơ mà…”
Bùi Hoài An đứng đó, không thể tin nổi thì thầm.
Mẹ tôi cũng vội buông tay Lâm Vi Vi, lùi sang một bên.
“Không phải thế! Nghe em giải thích đã!”
“Không thể nào… em là nữ chính mà… em làm gì thì mọi người cũng sẽ tha thứ cho em cơ mà…”
Lâm Vi Vi gào thét trong tuyệt vọng, nhưng không ai còn muốn nghe cô ta nói nữa.
“Đi thôi.”
Tôi nhìn đủ màn kịch rồi, quay sang cười khẽ với Bùi Trì Dã.
Nhưng Bùi Trì Dã lại cong môi, xiết nhẹ tay tôi trong lòng bàn tay anh:
“Chờ chút, thật ra hôm nay anh cũng chuẩn bị một món quà, để thay em trút giận.”
Nói xong, anh lạnh lùng liếc sang Bùi Hoài An:
“Anh à, xét đến việc báo cáo tài chính năm nay của Bùi thị không đạt kỳ vọng, cá nhân anh lại vì tình riêng mà đưa ra hàng loạt quyết định sai lầm về nhân sự và đầu tư dự án…”
“Tôi đã cùng hai cậu và các cổ đông lớn đề xuất với hội đồng quản trị về việc thay đổi chức vụ CEO. Tốt nhất anh nên chuẩn bị tâm lý để đối mặt với chất vấn của hội đồng.”
“Cái gì cơ?”
Bùi Hoài An bị liên tiếp đả kích, mắt đỏ ngầu:
“Chú đã có công ty riêng rồi, còn muốn tranh giành cả Bùi thị với anh sao?!”
Bùi Trì Dã chỉ lắc đầu, chẳng buồn đáp lại, cúi xuống thì thầm hỏi tôi:
“Về nhà nhé?”
“Ừ.”
Tôi bật cười, thì ra hôm đó anh nhịn không đánh Bùi Hoài An là vì để dành một đòn chí mạng thế này đây.
“Khoan đã, Nhược Nhược!”
Lúc này, mẹ tôi đột nhiên dè dặt gọi tôi lại.
Tôi hơi khựng người, nhưng Bùi Trì Dã đã kéo tôi ra phía sau, cau mày:
“Bà Thẩm, suốt một năm qua, các người đúng sai không phân, trắng đen đảo lộn, khiến vợ tôi phải chịu đủ mọi ấm ức. Cô ấy… hiện tại vẫn chưa thể tha thứ.”
“Nếu các người còn muốn tìm lại đứa con gái này, thì tốt nhất nên tự soi xét lại mình, rồi hãy thể hiện thành ý thực sự.”
“Nào, chào mọi người – chúng tôi xin phép đi trước.”
Nói xong, Bùi Trì Dã nắm tay tôi băng qua cả sảnh tiệc, rồi chẳng kiềm được nữa, bế thốc tôi lên từ giữa đám đông, bế thẳng ra xe.
18
“Em… vẫn luôn tin anh đúng không? Ngay cả chuyện ly hôn cũng là lừa anh, đúng không?”
“Em… sao em dám… dám tin tưởng anh đến mức này?”