3.
Tôi không về nhà mình mà trực tiếp gõ cửa nhà bố.
Thấy tôi xách một túi đồ trên tay, bố tôi theo phản xạ hỏi:
"Cầm cái gì về đấy?"
Tôi giơ túi lên cho ông xem:
"Cái này á? Đây là tro cốt của Hàn Khải Minh, mới ra lò đấy bố."
Bố tôi sững người tại chỗ.
Tôi nheo mắt nhìn ông, may quá, chỉ là chưa phản ứng kịp chứ không bị dọa ngã.
Ông không biết phải nói gì với tôi:
"Hả? Ban ngày ban mặt, con đừng có đùa kiểu này."
"Tiểu Nhã, con bị cái gì kích động thế?"
"Rốt cuộc trong tay con cầm cái gì vậy?"
Tôi thở dài, lấy giấy chứng tử của Hàn Khải Minh ra từ trong túi.
"Bố, Hàn Khải Minh chec rồi, anh ta đột ngột lên cơn đau tim, con đã ký đơn từ chối cấp cứu."
"Bây giờ bố mẹ Hàn Khải Minh vẫn chưa biết chuyện này. Còn cái này thật sự là tro cốt của Hàn Khải Minh, mới ra lò còn nóng hổi đấy."
Nghe tôi nói xong, bố tôi cầm giấy chứng tử xem đi xem lại, cuối cùng cũng xác nhận cái chec của Hàn Khải Minh.
Ông ấy ngồi phịch xuống ghế sofa:
"Thôi rồi, Tiểu Nhã của tôi phát điên vì đau buồn rồi!"
Ông xích lại gần tôi, ôm đầu tôi khóc, miệng vẫn ra sức gọi tên tôi:
"Tiểu Nhã ơi, bố nuôi con lớn khôn không dễ dàng gì!"
"Bố biết con với Hàn Khải Minh tình cảm tốt, nhưng nó chec rồi, con cũng không thể tự hành hạ mình như vậy chứ!"
Xem ra bố tôi thực sự nghĩ tôi bị điên rồi.
Tôi dùng điện thoại của ông đăng nhập vào WeChat của mình, cho ông xem các tin nhắn và ảnh chụp màn hình tôi đã gửi cho chính mình trước đó.
Bố tôi lập tức nổi trận lôi đình:
"Cả nhà toàn là súc sinh!"
"Vậy mà bọn họ dám cấu kết với nhau mưu sát hại người!"
"Lũ súc sinh, đồ khốn nạn, không phải người!"
Bố tôi không giỏi chửi bới, ông chỉ biết lặp đi lặp lại mấy câu đó.
Mắt ông đầy vẻ sợ hãi:
"Tiểu Nhã, sao con thoát được? Sao người chec lại biến thành Hàn Khải Minh?"
Tôi nói:
"Rất may là con không uống cốc nước ép đó, còn Hàn Khải Minh, chắc là làm chuyện xấu nên bị ma ám, tự dọa chec mình đấy!"
Bố tôi chắp tay vái trời:
"Cảm ơn trời đất, ông trời có mắt!"
Rồi ông quay sang nói với tôi:
"Chắc chắn là do mẹ con trên trời phù hộ cho con, mấy hôm nữa hai bố con mình đi thắp hương cho mẹ con nhé."
Tôi gật đầu, rồi chuyển chủ đề:
"Bố, đừng vội thắp hương, bây giờ bố mẹ Hàn Khải Minh vẫn chưa biết người chec là Hàn Khải Minh đâu!"
"Còn chuyện này nữa," tôi chỉ vào điện thoại, "phải khiến bọn họ trả giá mới được!"
Cơn giận của bố tôi lại bùng lên, ông giận dữ nói:
"Báo cảnh sát! Cả nhà lũ sát nhân này, phải báo cảnh sát bắt hết bọn họ lại!"
"Tử hình, phải cho cả đám đều bị tử hình!"
Tôi thở dài, thầm nghĩ:
"Báo cảnh sát là chắc chắn rồi, bọn họ bị bắt cũng là chắc chắn rồi. Nhưng con vẫn còn sống, xác suất bố mẹ chồng con bị tử hình rất nhỏ."
Không còn cách nào khác, luật pháp đôi khi thật sự không công bằng.
Tôi an ủi bố, ông phân tích kỹ lưỡng với tôi:
"Hàn Khải Minh nhát gan như vậy, sao đột nhiên lại muốn giec con?"
Tôi kể cho ông nghe chuyện tôi đề nghị ly hôn với Hàn Khải Minh hơn hai tháng trước.
Hơn nữa, trong đoạn chat, mẹ Hàn có nói, ly hôn sẽ phải chia tài sản, nhưng nếu vợ chec thì không cần chia.
Bố tôi đương nhiên lại mắng chửi ba người nhà Hàn Khải Minh một trận.
Tôi nhân cơ hội nói:
"Bố, đoạn chat này chỉ có thể chứng minh Hàn Khải Minh và mẹ anh ta có âm mưu, nhưng không đủ để tống cả bố Hàn Khải Minh vào tù."
"Nếu mẹ anh ta một mình gánh hết tội, bố Hàn Khải Minh ở ngoài, liệu có gây bất lợi cho con không?"
Bố tôi cũng lo lắng không yên, liên tục hỏi tôi:
"Vậy phải làm sao?"
Tôi ghé vào tai ông, nhỏ giọng nói về kế hoạch của mình.
Bố tôi kiên quyết phản đối:
"Không được, sao bố có thể để con một mình đi gặp bọn họ!"