Sau bữa tối, Mộc Tịch Vãn về phòng. Vẫn còn nhớ đến chuyện cô gái đi bên cạnh Sở Mạn Thấm, cô lấy điện thoại ra, tìm đến tên Dạ Mặc Diễm.
Cô ngây người nhìn tên anh. Từ hôm anh đưa cô từ nhà cô Trương về, họ đã không gặp lại nhau nữa. Mộc Tịch Vãn vuốt nhẹ lên màn hình, suy nghĩ một lúc rồi soạn tin nhắn. Viết xong, cô nhấn gửi.
Cô đặt điện thoại lên bàn, thấy trời hơi nóng nên quyết định đi tắm.
Dạ gia
Dạ Mặc Diễm nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt lấp lánh như sao nhìn, bất lực nói: "Nhóc tên Tiểu Hoa, đúng không?"
Tiểu Hoa nghiêng đầu nhìn anh, rồi khẽ kêu hai tiếng, gật gật đầu.
Nó lại chầm chậm tiến về phía Dạ Mặc Diễm. Nhận ra ý đồ của nó, anh khẽ mấp máy môi, nhàn nhạt nói: "Dừng lại."
Tiểu Hoa nghe lời, đứng yên, nhưng vẫn "kí kí" hai tiếng đầy tủi thân.
Dạ Mặc Diễm nhìn Tiểu Hoa, thấy bất lực vô cùng. Hôm nay vừa về đến nhà, mới dùng bữa xong vào phòng thì đã bị nhóc này rình rập. Cứ thấy anh là nó lại muốn chui vào lòng, mà trời hè nóng nực, ôm nó cả đêm thì làm sao chịu nổi?
"Nếu muốn hấp thụ linh khí thì chỉ cần đứng gần anh là được, không nhất thiết phải nhào vào anh."
Thấy Dạ Mặc Diễm kiên quyết không ôm, Tiểu Hoa đành từ bỏ ý định. Nó ngoan ngoãn đứng ở một góc gần anh nhất có thể.
Ý tứ rất rõ ràng: Không ôm thì không ôm, miễn là có linh khí để hấp thụ là được!
Dạ Mặc Diễm nhìn Tiểu Hoa đã chịu "ngoan ngoãn", lại bất giác nhớ đến chủ nhân của nó. Đã mấy ngày rồi anh không gặp cô. Anh không muốn ép cô phải trả lời, nhưng cũng không muốn cô cố ý xa cách anh.
Anh thầm tính toán. Bằng không ... "lợi dụng" nhóc này một chút, lấy cớ đưa nó về, nhân tiện gặp chủ nhân của nó ?
Đang suy nghĩ, điện thoại bỗng "ting" một tiếng. Dạ Mặc Diễm cầm lên, nhìn thấy cái tên hiện lên liền cong khoé môi nở một nụ cười. Thật trùng hợp, đây có phải là tâm linh tương thông không?
Anh mở tin nhắn của Mộc Tịch Vãn:
【Dạ đại ca, hôm nay em thấy tướng mạo cô gái đi cùng dì Sở. Cô ta chính là người đã hạ Cổ trùng lên ông nội Dạ. Nhưng cô ta không phải kẻ chủ mưu. Em thấy trên người cô ta, Cổ trùng đó là do một đạo sĩ mặc đồ đen bịt mặt đưa cho!】
Đọc xong tin nhắn, sắc mặt Dạ Mặc Diễm dần trở nên nghiêm trọng. Người đi cùng với mẹ anh ? Lại là con gái ? Cận Ngữ Vi ?
Từ khi ông nội bị hạ Cổ trùng đến giờ, họ đã điều tra nhưng không tìm ra ai. Không ngờ kẻ đó lại là người thân cận.
Có lẽ đó cũng chính là lý do vì sao họ đã huy động rất nhiều lực lượng mà vẫn không tìm ra được. Đơn giản vì họ chưa từng nghi ngờ cô ta. Cô ta lớn lên ở Dạ gia, mọi người cũng đối xử rất tốt với cô ta, cớ gì lại làm ra chuyện như vậy?
Dạ Mặc Diễm trầm tư một lát, rồi trả lời tin nhắn: