Đang lúc chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man, một tiếng “cốc cốc” vang lên ở cửa sổ ban công. Tiếng gõ nhỏ mà dứt khoát, đột ngột cắt ngang dòng suy tưởng của cô.
Tô Tịch Vãn ngẩng đầu. Hóa ra là Tiểu Hoa đang dùng mỏ gõ cửa kính.
Tô Tịch Vãn đứng dậy, vội vàng mở cửa ban công. Tiểu Hoa lao một cái vèo thẳng vào lòng cô. Tô Tịch Vãn ôm chặt lấy chú chim vừa lao tới, vừa v**t v* bộ lông mềm mượt, vừa lên tiếng hỏi : “Nhóc nghịch ngợm này, sáng sớm đã bay đi đâu vậy?”
Cô ôm Tiểu Hoa trở lại chiếc sô pha, tựa lưng vào thành ghế, cô tiếp tục v**t v* bộ lông của nó và lẩm bẩm: “Tiểu Hoa, hình như chị tìm thấy người thân của mình rồi.”
Tiểu Hoa dường như cảm nhận được tâm trạng phức tạp của cô lúc này. Nó rúc đầu vào tay cô, nhẹ nhàng cọ cọ như để an ủi, rồi kêu lên hai tiếng khe khẽ.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên đột ngột. Tô Tịch Vãn cầm chiếc điện thoại trên bàn, thấy màn hình hiện tên cô Trương, cô vội vàng ấn nghe:
“Alo, cô Trương ạ!”
Giọng nói của cô Trương nghẹn ngào, xen lẫn tiếng nấc, như cố nén lại những cảm xúc đang vỡ òa: “Tịch Vãn, cô đang ở bệnh viện. Em nói đúng rồi... Thiên Thiên .. thằng bé bây giờ không ổn chút nào. Bác sĩ nói rất có thể là bệnh bạch cầu, đã cho chọc tủy để xét nghiệm, nhưng kết quả vẫn chưa có.”
Cô Trương vẫn luôn nghĩ những vết bầm trên người con trai mình là do nghịch ngợm. Nào ngờ, lại là một căn bệnh nghiêm trọng đến vậy. Lòng cô tự trách khôn nguôi, cô quá tập trung đến công việc nên đã lơ là con trai. Giá như cô để ý hơn một chút, quan tâm con trai hơn một chút, thì có phải đã thằng bé đã không phải chịu đau đớn như thế này không.
Nghe những lời của cô Trương, lòng Tô Tịch Vãn cũng se lại. Trong hoàn cảnh này, cô không biết phải nói gì để an ủi, chỉ khẽ đáp: “Cô Trương đừng lo, em sẽ đến bệnh viện xem sao.”
Cúp máy xong, cô Trương mới giật mình nhận ra mình chưa nói địa chỉ cho Tịch Vãn. Đúng lúc định nhắn tin, cô lại nghe thấy tiếng con trai vừa tỉnh ngủ gọi:
“Mẹ ơi, con đau!”
Giọng nói non nớt, yếu ớt ấy cứa vào tim cô như một nhát dao sắc lẹm. Cô lập tức chạy đến bên giường bệnh của Thiên Thiên, nhìn gương mặt xanh xao của con, cô vội vàng dỗ dành.
Nửa tiếng sau, cánh cửa phòng bệnh khẽ gõ hai tiếng. Cô Trương quay đầu lại, Tô Tịch Vãn đứng ở cửa, tay xách theo túi quà.