Trong vòng tay của mẹ, Tô Tịch Vãn cảm nhận được tình mẫu tử nồng ấm đang bao bọc lấy cô.
Tô Tịch Vãn chậm rãi đưa tay lên, vòng qua lưng Giang Tinh Mạn, vỗ nhẹ để an ủi bà: “Không phải lỗi của mẹ, mẹ cũng đâu muốn chuyện này xảy ra.”
Bên cạnh, Mộc Hoành Đào và Mộc Cảnh Trần, chứng kiến cảnh tượng ấy, cũng không nhịn được mà cùng rưng rưng.
Sợ Giang Tinh Mạn quá kích động sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, Mộc Cảnh Trần liền cười lên tiếng ngắt lời: “Mẹ ơi, chúng ta vào nhà thôi, ngoài này trời nắng quá.”
Giữa trưa mùa hè, ánh nắng gay gắt chiếu xuống. Lời nói của Cảnh Trần khiến Giang Tinh Mạn giật mình. Bà luyến tiếc buông Tô Tịch Vãn ra, nhìn thấy vầng trán cô lấm tấm mồ hôi, bà ngượng ngùng nói: “Con xem, mẹ chỉ lo khóc mà quên mất. Mau, chúng ta vào nhà nói chuyện!”
Tô Tịch Vãn nhìn gương mặt Giang Tinh Mạn, rồi nhìn sang Mộc Hoành Đào và Mộc Cảnh Trần. Trái tim vốn đã đóng chặt của cô, giờ đây như được họ chậm rãi mở ra.
Tô Tịch Vãn cô, cũng là người có "nhà".
Bốn người cùng vào nhà. Giang Tinh Mạn cứ nắm chặt tay Tô Tịch Vãn, không nỡ buông. Họ ngồi xuống sofa, Mộc Hoành Đào và Mộc Cảnh Trần cũng ngồi vào hai chiếc sofa đơn ở hai bên.
Giang Tinh Mạn vẫn không rời mắt khỏi con gái, như muốn nhìn bù cho suốt 18 năm. Bà nhìn Tô Tịch Vãn, cẩn thận hỏi: “Con... có thể gọi mẹ một tiếng không?”
Giọng Giang Tinh Mạn nhỏ nhẹ, thậm chí còn mang theo chút e dè. Tô Tịch Vãn không đành lòng nhìn bà như vậy. Cảm giác đau lòng dâng lên khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đây là mẹ ruột của cô, người đã tìm kiếm cô suốt 18 năm. Là người vì tưởng đã mất cô mà tinh thần gần như suy sụp.
Tô Tịch Vãn nghiêm túc nhìn Giang Tinh Mạn, khẽ mỉm cười, rồi cất tiếng gọi: “Mẹ.”
Nghe thấy tiếng "Mẹ", nước mắt Giang Tinh Mạn lại một lần nữa tuôn trào như đê vỡ. Nhưng lần này, bà vừa khóc vừa cười. Con gái bà cuối cùng cũng đã về rồi! 18 năm qua, nỗi đau mất con, nỗi dằn vặt khi không tìm thấy con, cuối cùng cũng chấm dứt rồi
Thấy vậy, Mộc Hoành Đào cũng đầy mong đợi tiếp lời: “Nguyệt Nguyệt, còn bố !”
Tô Tịch Vãn quay sang, mỉm cười gọi: “Bố.”
Không đợi Mộc Cảnh Trần lên tiếng, cô lại quay sang hắn, mỉm cười gọi một tiếng: “Anh trai.”
Theo tiếng gọi của cô, đôi mắt Mộc Hoành Đào và Mộc Cảnh Trần lại một lần nữa đẫm lệ. Cuối cùng, gia đình họ đã đoàn tụ, thật sự !
Tô Tịch Vãn nhìn ba người trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Từ trước khi xét nghiệm ADN, cô đã đoán mình là con của nhà họ Mộc. Hai ngày này, cô vẫn luôn nhớ về những ngày tháng ở Tô gia, nó dường như đã trở thành một vết sẹo tâm lý rất sâu trong lòng cô. Sau khi biết mình không phải con ruột của bố mẹ Tô gia, cô đã không còn muốn gọi Tô Mậu Dụ và Phương Thanh Hủy là "bố mẹ" nữa.
Nhưng ở đây thì khác, nhìn thấy ánh mắt yêu thương và xót xa của Giang Tinh Mạn và mọi người, cánh cửa tưởng chừng đã khép chặt lại được mở ra. Đối diện với những người thân thật lòng yêu thương mình, cô không muốn làm họ thất vọng.