Mộc Tịch Vãn nghe thế thì bật cười, thản nhiên nói: “Phương phu nhân, nhìn bà nói kìa, cứ như thể nhà họ Tô là vàng bạc châu báu, ai cũng muốn bám vào vậy. Nhưng tôi nói cho bà hay, mặc kệ nhà các người có phải vàng hay không, chỉ cần nhìn thấy người nhà họ Tô, tôi lại cảm thấy ghê tởm.”
cô lại nhìn thẳng vào Tô Diệu Văn: “Còn cô nữa, Tô tiểu thư, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là chị gái. Chúng ta chỉ là người dưng, sau này nhìn thấy tôi không cần bưng lên cái gương mặt giả tạo ấy đâu. Tôi thấy kinh tởm.”
“Cô...!” Tô Diệu Văn nghe những lời đó, thiếu chút nữa đã không nén được cơn giận mà mắng chửi. Nhưng rồi, nghĩ đến thân phận hiện tại của cô ta và Phương Thanh Hủy đang ở bên cạnh, cô ta cố gắng kiềm chế. Tô Diệu Văn giả vờ tội nghiệp, ánh mắt rưng rưng nhìn Mộc Tịch Vãn:
“Chị... Tịch Vãn, em không hề coi chị là người dưng. Em trở về nên chị mới phải rời khỏi nhà họ Tô, lòng em thật sự rất băn khoăn... cho nên...”
Tô Diệu Văn nói với giọng đầy tủi thân, nhưng chưa dứt câu đã bị Phương Thanh Hủy ngắt lời, bà ta tức giận nói với Mộc Tịch Vãn: “Tô Tịch Vãn, cô đừng có được voi đòi tiên! Con gái tôi hảo tâm quan tâm cô, vậy mà cô lại đối xử với nó như vậy!”
Mộc Tịch Vãn nhìn hai mẹ con họ diễn trò, cô bật cười lạnh lùng.
“Ồ? Vậy Tô tiểu thư, nếu cô thật sự quan tâm tôi như vậy, vậy hay là ... tôi quay lại nhà họ Tô. Có được không?”
Tô Diệu Văn nghe thấy câu này, vẻ mặt đáng thương vừa rồi lập tức biến mất, thay bằng một tia tức giận. Cô ta ngay lập tức lấy lại vẻ bất lực, nói: “Chị, không phải em không muốn chị quay lại, thật sự là do những lời chị nói hôm đó khiến bố mẹ tức giận. Nếu không, chị xin lỗi bố mẹ đi, rồi em sẽ giúp chị cầu xin, để chị quay về nhé?”
Phương Thanh Hủy vừa định nói gì đó, thì bị Tô Diệu Văn kéo nhẹ ống tay áo. Bà ta chợt hiểu ra đây là nơi công cộng, nếu cứ lớn tiếng mắng mỏ con bé kia, thì thật là mất hết mặt mũi. Nghĩ vậy, Phương Thanh Hủy đành phải nuốt ngược những lời sắp thốt ra.
Mộc Tịch Vãn thấy vậy thì bật cười. Vốn dĩ cô còn chờ bà ta tiếp tục nổi giận cơ, nhưng nếu Phương Thanh Hủy đã chọn im lặng, vậy thì đến lượt cô lên tiếng. cô cười như không cười nhìn Tô Diệu Văn, nói:
“Tôi chọc giận Tô tiên sinh và Tô phu nhân ? Là chuyện tôi đã bảo họ phải chú ý đến phong thủy nhà họ Tô sao? Nhưng xin hỏi, Tô tiểu thư, tôi có nói gì sai à? Gần đây phong thủy nhà họ Tô thế nào rồi? Chẳng hay có còn thuận buồm xuôi gió như lúc tôi còn ở đó hay không?”
“Cô! Cái này... Cái này liên quan gì đến phong thủy chứ, Tô Tịch Vãn, thời đại nào rồi mà cô còn tin vào ba cái chuyện phong thủy đó!”
Tô Diệu Văn nghe Mộc Tịch Vãn nói vậy thì sốt ruột phản bác. Mấy ngày nay cô ta ở nhà họ Tô, luôn giữ thái độ khiêm tốn, cố gắng làm giảm sự hiện diện của mình, chỉ sợ mọi chuyện không may gần đây đều bị đổ lỗi lên đầu mình.