Dạ lão gia tử hơi sững sờ, quay sang hỏi Mộc Tịch Vãn, giọng đầy vẻ ngạc nhiên: “Vãn Vãn nha đầu, con còn biết cả y thuật à?”
Mộc Tịch Vãn khiêm tốn đáp: “Ông Dạ, con chỉ biết chút ít thôi ạ.”
Thấy cô khiêm tốn, Dạ Chính Bân vội vàng nói chen vào: “Vãn Vãn, con khiêm tốn quá rồi. Đến cả bác sĩ cũng phải nhờ máy móc mới khám ra bệnh, còn con thì chỉ liếc một cái đã biết. Quá giỏi !”
Dạ Chính Bân nói xong, lại kể tỉ mỉ về chuyện Mộc Tịch Vãn chỉ nhìn một cái đã đoán ra sinh vật trong đầu lão gia tử là cổ trùng.
“Cổ trùng?” Mọi người sau khi nghe xong đều kinh ngạc tột độ, dù đã nghe về chúng trong truyền thuyết nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp tận mắt trong đời thực.
Mộc Tịch Vãn bước lên phía trước, đến bên giường bệnh của Dạ lão gia tử, nhẹ nhàng hỏi: “Ông Dạ, con có thể bắt mạch cho ông được không? Con chỉ là phỏng đoán là cổ trùng thôi, muốn xác nhận lại một lần nữa.”
Dạ lão gia tử nghe vậy, vội giơ tay ra: “Được chứ, sao lại không được. Vãn Vãn, không ngờ con lại còn giỏi cả y thuật!”
Trong lòng Dạ lão gia tử không khỏi dấy lên một chút ghen tỵ với Mộc lão gia tử. Lão Mộc sướng thật! Cháu gái vừa tìm về đã xinh đẹp, học giỏi, giờ lại còn biết cả y thuật.
Nhưng lại nghĩ đến, Vãn Vãn còn là cháu dâu tương lai của ông, trong lòng ông có chút cân bằng, cũng có chút sốt ruột. Giờ Dạ lão gia tử chỉ mong thằng cháu nội cứng đầu kia nhanh chóng thông suốt, đem người rước về nhà, đừng để người khác nhanh chân cướp mất.
Mộc Tịch Vãn đặt tay lên cổ tay Dạ lão gia tử, bắt mạch cho ông. Cô khẽ truyền một luồng linh khí, men theo kinh mạch của ông cụ, dò tìm đến tận khối sương mù đen kịt ở trong đầu ông. Quả nhiên, sinh vật đang ẩn mình bên trong chính là cổ trùng! Mộc Tịch Vãn vừa buông tay, Dạ lão phu nhân đã sốt ruột hỏi ngay:
“Vãn Vãn, thế nào rồi con?”
Mộc Tịch Vãn thấy vẻ lo lắng của Dạ phu nhân, liền trấn an: “Đúng là cổ trùng ạ.”
Mọi người nghe xong, ai nấy đều chìm vào im lặng nặng nề. Dù đã được nghe kể lại, nhưng sự thật vẫn khiến họ bàng hoàng. Một loài sinh vật thần bí chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà lại đang ẩn mình trong đầu của Dạ lão gia tử.
Người duy nhất giữ được vẻ bình tĩnh là Dạ lão gia tử. Ông nhìn Mộc Tịch Vãn, ánh mắt kiên định và tin tưởng: “Vãn Vãn, con có cách nào chữa trị không?”
Dạ lão gia tử vừa dứt lời, Dạ lão phu nhân cũng nhìn Mộc Tịch Vãn đầy hy vọng, nhưng rồi lại thoáng thất vọng khi nghĩ đến tuổi tác còn trẻ của cô và việc cô tự học y thuật.
Mộc Tịch Vãn nhìn thấy ánh sáng công đức bao quanh Dạ lão gia tử, nghĩ một lát rồi nói: “Ông Dạ, con có cách trị cổ trùng, nhưng chưa từng thực hành bao giờ.”
Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nếu mọi người chưa tin tưởng vào y thuật của con, con có thể châm cứu để con cổ trùng này rơi vào trạng thái ngủ say trước. Nó sẽ không di chuyển nữa, ít nhất là cho các bác sĩ có thời gian để tìm cách điều trị.”
Dạ lão phu nhân nghe vậy, trong lòng vui mừng khôn xiết. Dù chỉ là thôi miên cổ trùng cũng là một tin tốt, ít nhất sẽ giúp các bác sĩ có thời gian vàng để cứu chữa cho chồng.
Bà vừa định mở lời, yêu cầu cô thôi miên cổ trùng trước, thì Dạ lão gia tử đã lên tiếng: “Vãn Vãn, vậy con cứ chữa trị cho ta đi! Con đừng áp lực gì cả, cứ thoải mái mà làm. Nếu không thành công cũng chẳng sao!”
Mộc Tịch Vãn cứ nghĩ gia đình họ Dạ sẽ chọn phương án an toàn hơn là thôi miên cổ trùng, không ngờ Dạ lão gia tử lại tin tưởng cô đến vậy.
“Lão Dạ, ông…” Dạ lão phu nhân vội vã thốt lên, giọng nói đầy lo lắng.