Tôi hỏi:
“Vậy tại sao con vẫn chơi với Quả Quả?”
“Vì cháu với Quả Quả là bạn tốt. Cháu thấy bạn ấy không như thế, mà cô cũng không như thế.
Mỗi lần cháu đến nhà, cô đều cho tụi cháu nhiều đồ ăn ngon. Cô với chú thương nhau như bố mẹ cháu vậy.”
Trẻ con ngây thơ, nhưng không có nghĩa là không biết phân biệt tốt xấu.
Tôi nói với mẹ Thu Nha:
“Chị dạy con rất tốt.”
Chị ấy vỗ vai tôi an ủi, đưa cho Quả Quả một ly trà sữa mới mua.
“Đừng buồn nữa Quả Quả, uống ngọt ngọt thì tâm trạng sẽ khá hơn.”
Con gái tôi kìm nén cả ngày, cuối cùng òa khóc trong lòng tôi, trút hết tủi thân.
Tôi với cô giáo chủ nhiệm chỉ gặp vài lần, ấn tượng vẫn thấy bà ta khá dễ gần, con bé cũng từng nói rất thích cô giáo.
Lẽ ra bà ta không nên nói những lời đó.
Mà người duy nhất tung tin tôi là tiểu tam chính là Tô Hiểu Tĩnh .
Chẳng lẽ giữa họ có quen biết?
Tôi thử mở WeChat của cô giáo Lưu, quả nhiên thấy ảnh chụp chung với Tô Hiểu Tĩnh .
Thì ra hai người là bạn thân!
Bức ảnh đó tôi còn từng bấm like, vốn có thói quen thấy gì cũng nhấn, chẳng buồn đọc kỹ.
Bảo sao lần đầu gặp Tô Hiểu Tĩnh , tôi thấy quen mặt, còn tưởng là gương mặt đại trà.
Thật quá đáng! Chuyện người lớn, cô ta lại lôi trẻ con vào.
Tôi chẳng muốn phí thời gian đi đôi co với cô giáo.
Chỉ cần một cuộc gọi cho Sở Giáo dục, tự khắc sẽ có người xử lý.
“Xin chào, có phải Sở Giáo dục tỉnh không?
Tôi muốn tố cáo cô Lưu Mỹ Lâm của Trường Tiểu học số 1 Triều Sơn.
Cô ấy dùng lời lẽ x/ú/c ph/ạ/m con gái tôi, gây tổn hại đến tâm lý của trẻ. Mong các anh sớm cho tôi một lời giải thích.”
“Vâng, thưa phụ huynh, xin hãy yên tâm, chúng tôi sẽ nhanh chóng xác minh.”
9
Tôi cũng gửi thư luật sư cho Tô Hiểu Tĩnh , tội danh là bịa đặt vu khống kèm theo đe dọa.
Ngày ra tòa, tôi và cô ta vừa là nguyên đơn vừa là bị đơn.
Giang Chi và Tô Hiểu Tĩnh cùng xuất hiện, Tô Hiểu Tĩnh trông đầy tự tin, khí thế bừng bừng.
“Lục Hi, ầm ĩ đến mức này không phải tôi muốn, đều do cô tự chuốc lấy. Ai bảo cô cứ chiếm tiền của người khác không chịu trả!”
Tôi liếc qua họ, khẽ hừ lạnh.
Tô Hiểu Tĩnh rõ ràng đã chuẩn bị, liệt kê chi tiết các khoản và đưa ra cái gọi là bằng chứng.
“Thưa thẩm phán, tất cả ở đây rồi, tôi nghĩ chúng tôi có quyền yêu cầu cô Lục Hi hoàn trả 50.000 tệ.”
Cô ta nói xong còn cười đắc ý nhìn tôi.
Tôi cất giọng:
“Tôi hoàn toàn ủng hộ cách làm của cô, và sẵn sàng phối hợp trả lại số tiền 50.000 mà chồng cô cho là đã chi cho tôi. Nhưng trước hết, hai người phải làm được những điều sau:
Thứ nhất, toàn bộ chi tiết và chứng cứ đều đúng sự thật.
Thứ hai, mọi khoản chi trên 2.000 cần có hóa đơn kèm theo.
Thứ ba, liên quan đến tiền bạc để tránh phiền phức sau này, khi nhận lại tiền hoặc quà tặng cần có biên nhận viết tay, ký tên đóng dấu.
Thứ tư, bên nhận phải công khai toàn bộ biên lai và chi tiết chi tiêu đó, ghim lên vòng bạn bè ít nhất một tuần hoặc đăng báo địa phương.
Chỉ cần Giang Chi làm đủ bốn điểm trên, tôi sẽ trả.”
Điều một và ba không khó, nhưng điều hai thì sau ngần ấy năm làm gì còn hóa đơn. Điều bốn càng bất khả thi, chẳng khác nào bắt anh ta cởi trần đi diễu phố.
Mặt Giang Chi lúc xanh lúc trắng.
“Tôi còn một vấn đề nữa…”
Tô Hiểu Tĩnh lập tức chen ngang:
“Cô đang nói nhảm gì vậy? Có ảnh chụp màn hình là chưa đủ sao? Hóa đơn thì chúng tôi lấy đâu ra, rõ ràng cô cố tình gây khó dễ!”
Tôi cố ý nâng cao giọng: