Chắc là anh ấy đã gọi cho đối tượng xem mặt của mình từ trước nhỉ?
Tôi bưng lên uống một ngụm.
Đắng thật, nhưng không đắng bằng số phận tôi…
“Vivi, em đang ngồi chỗ của anh, còn uống cà phê của anh nữa…”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tôi quay đầu lại, chẳng phải đó là trưởng phòng của tôi sao?
Chuyện này…
Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó.
Tôi như chợt nhớ ra điều gì, tim đột ngột ngừng đập.
Lúc này tôi thấy một người đàn ông mặc áo khoác xanh lam đi vào quán.
Anh ta quét mắt nhìn quanh, rồi tìm một chỗ ngồi xuống.
“Tôi đến rồi, nhưng không thấy ai cả…” người đàn ông gọi điện thoại.
“Áo trắng, quần jeans, buộc tóc đuôi ngựa đúng không…?” vừa nói chuyện điện thoại, anh ta vừa nhìn tôi mấy lần, rồi lại nhìn sang hai người bên cạnh tôi, ánh mắt bình thản rời đi, “Tên là Dư Vi, được rồi, tôi biết rồi… Ừ… chắc là cô ấy vẫn chưa đến… Được, bạn gửi số điện thoại cho tôi nhé.”
Tôi: “…”
Xin hỏi có cách nào giúp tôi nhanh chóng ngất đi, tỉnh dậy rồi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra không?
Trưởng phòng Từ ngẩn người, “Vivi, em đến xem mặt thật sao?”
Tôi: “…”
Tôi cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông vừa bước vào lại hướng về phía tôi.
Trưởng phòng Từ giải thích, “Hóa ra hôm nay em đặc biệt xin nghỉ để đi xem mặt, còn anh và sếp chỉ đang ở đây chờ khách hàng thôi.”
Tôi liếc nhìn Cố Thời, anh ấy đúng lúc nhấp một ngụm cà phê, ngẩng lên nhìn tôi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên một cách đột ngột.
Là một số lạ, nhìn người đàn ông đối diện cầm điện thoại như đang gọi điện, tôi không cần nghe máy cũng biết đó là ai gọi rồi.
Người đàn ông bước tới chỗ tôi, “Chào cô, cô là Dư Vi phải không?”
“Phải…”
“Tôi là đối tượng xem mặt của cô hôm nay, Hạ Dự Cẩm.”
Tôi thầm lẩm nhẩm trong lòng mấy lần: Chỉ cần tôi không xấu hổ, xấu hổ sẽ là của người khác.
4.
“Ha ha ha, chào anh, chào anh.”
Vừa định đi, Cố Thời bỗng đứng dậy, “Trưởng phòng Từ, kế hoạch hợp tác mà chúng ta sắp bàn, Dư Vi cũng có tham gia đúng không?”
“Dạ… đúng…”
Cố Thời nhướng mày, nói tiếp, “Anh vừa bảo có việc phải đi mà đúng không?”
“Hả?”
“Vừa hay Dư Vi cũng đang ở đây, anh đi đi.”