1.
“Lâm Ngư, sắc mặt ngươi tệ thế kia, chẳng phải vừa tờ mờ sáng đã ra sông đánh cá rồi sao?”“Tiểu phu quân của nàng ta ấy à, vai không thể gánh, tay chẳng thể xách, vậy mà ngày nào cũng phải uống mỹ tửu ở Túy Tiên Lâu cơ đấy!”
Trước lời giễu cợt lạnh lẽo, ta chẳng thể phản bác, chỉ mong nhanh chóng bán hết mớ cá, còn phải đến Túy Tiên Lâu mua rượu cho hắn—loại Mỹ Nhân Nhưỡng mà hắn thích nhất.
Một vò ba lượng bạc, ta phải đánh cá suốt nửa năm mới mua nổi.Vì rượu ấy, ta đã quần quật đánh cá, làm thuê không ngơi nghỉ suốt bảy ngày bảy đêm.
Thế nhưng, tiểu nhị ở Túy Tiên Lâu lại ngăn không cho ta vào.Chỉ vì ta áo quần rách rưới, hắn tưởng ta là kẻ ăn mày.
Ta còn đang định mở miệng năn nỉ, thì chợt ngẩng đầu nhìn thấy hắn—Dung Hành—đang nghiêng người dựa vào lan can tầng hai.Thắt đai ngọc, đội kim quan, y phục quý phái không nhiễm một hạt bụi trần.
Người bên cạnh gọi hắn là “tiểu hầu gia”.
“Cô nương đánh cá kia còn đang chèo thuyền trên sông kiếm bạc mua rượu, vậy mà hầu gia lại đem Mỹ Nhân Nhưỡng tưới như nước lã.”“Chẳng lẽ tiền rượu ấy vẫn tính vào sổ nàng ta sao?”
Dung Hành rót xong vò rượu, chậm rãi ngẩng đầu, cười nhạt:
“Dĩ nhiên là tính. Nhìn nàng vì mấy chục lượng bạc mà sống chẳng khác gì chó, chẳng phải rất thú vị sao?”
“Cứ xem như là món quà cuối cùng ta tặng nàng.”
Chung quanh lập tức vang lên một tràng cười ầm ĩ.
“Cô nàng chài lưới ấy, cả trái tim đều dâng cho hầu gia, giờ người phủi tay bỏ đi, e rằng nàng sẽ đau đến tan gan nát ruột.”“Chờ hầu gia giả chết biến mất, nàng ta chắc còn muốn theo chôn chung nữa ha ha ha!”“Trước kia lâu nhất cũng chỉ ba tháng, lần này tận ba năm đấy, thật sự nỡ lòng sao?”
Hắn cười hời hợt:“Nàng ấy có vài phần mộc mạc thú vị, nhưng ba năm rồi, cũng chán.”
Có người không nỡ, khuyên rằng:
“Nếu thấy thú vị, sao không đưa nàng vào phủ? Cùng lắm là cho nàng một bát cơm ăn.”
Hắn không cười nữa, như đang suy tính điều gì. Một lúc lâu sau, hắn đứng dậy khỏi lan can, khẽ lắc đầu:“Thôi đi, một nữ nhân chài lưới, rốt cuộc cũng chẳng thể đường hoàng.”
Lại một tràng cười vang lên.
“Đúng vậy, trên người toàn mùi tanh cá, đừng làm ô uế cửa phủ hầu gia!”
Nghe đến đó, ta cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Vội vã nhét lại bạc vào túi, xoay người rời khỏi Túy Tiên Lâu, cũng bỏ lỡ luôn câu “chỉ là…” mà Dung Hành sắp sửa nói tiếp sau đó.
Tốt quá rồi. Cuối cùng cũng không phải hầu hạ cái kẻ tôn quý kia nữa.
2.
Ta là một cô nhi.Mẹ khó sinh mà mất, cha thì chưa đầy năm tuổi đã chết đuối trong lần ra khơi đánh cá.Từ đó mang tiếng khắc thân, đến hai mươi xuân xanh mà chẳng ai chịu tới cầu hôn.
Ta thực sự... khát khao nam nhân đến phát cuồng.Nhưng đám thư sinh kia, miệng đầy nhân nghĩa lễ giáo, nhận bạc trong túi ta rồi mà ngay cả bàn tay cũng chẳng cho chạm đến.
Không còn cách nào khác, ta đành đưa tay... mò đến đám ăn mày.Dung Hành là kẻ có dung mạo đẹp nhất trong số đó.
Lúc đầu ta còn thấy thú vị, dính lấy hắn đêm đêm triền miên quấn quýt, càng lúc càng nghiện.Nhưng rồi cũng đến lúc không chịu nổi nữa.
Nam tử mười bảy mười tám tuổi, đúng vào độ sung mãn nhất, ngoài mấy ngày đến nguyệt sự thì chẳng hôm nào được yên.Ta vừa bước chân xuống giường, hai chân đã run như nhũn, tưởng chừng sắp nối gót cha mình.
Không ngờ, hắn tuy là ăn mày nhưng lại có thói vung vãi của hạng con cháu sa sút nhà quyền quý, đòi mặc gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, vơ vét sạch sành sanh bạc ta tích cóp bao năm.
Ta vừa mở miệng bảo hắn cùng ta ra sông đánh cá, hắn thì lúc đau đầu, lúc ê chân, chỉ nằm dài chờ cơm dâng tận miệng.
Ban ngày ta đánh cá, ban đêm lại cùng hắn “giao chiến”.Ba năm trôi qua, hắn mặt mày hồng hào, áo quần là lượt, còn ta thì vàng vọt gầy gò, rách rưới tả tơi, trong lòng dần dần sinh ra hối hận.
Nhất là gần đây, hắn lại đòi uống Mỹ Nhân Nhưỡng.
Ta tờ mờ sáng đã ra sông, cố bắt kịp chợ sớm để bán cá.Giữa trưa đi giặt quần áo thuê cho người ta, chiều lại tiếp tục đánh cá, tối đem cá tới tửu lâu giao, cuối cùng về nhà trước giờ giới nghiêm sau khi xong nốt một mối làm thêm.
Nhưng số bạc ta kiếm được chẳng bằng số hắn phung phí mỗi ngày, đủ để mua một người phu quân mới vừa biết nghe lời lại chịu khó làm lụng.
Nghe đồn nam nhân xứ Giang Nam nhã nhặn dịu dàng, biết thương biết quý vợ hiền. Nơi ấy lại là vùng cá tôm lúa gạo trù phú, ta cũng có thể giăng lưới mà sống.
Vậy nên, trên đường về nhà, ta ghé bến tàu, bỏ ra một lượng bạc mua vé xuống Giang Nam, bảy ngày sau xuất phát.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta tiêu nhiều bạc cho chính mình như thế.Nhưng nghĩ lại, nếu không tiêu, thì sớm muộn gì cũng bị cái tên đóng kịch ấy moi sạch, lòng ta bỗng chẳng còn tiếc nữa.
Trên đường về, gặp một phụ nhân đang cầm một bức họa, đi tìm trượng phu mất tích suốt ba năm.Mà người trong tranh... giống Dung Hành đến tám phần mười.
3.
Dung Hành về nhà sớm hơn ta một bước.Hắn đã thay ra bộ y phục gấm vóc đeo đai ngọc, đổi lại thành bộ áo đơn giản vốn chỉ mặc trước mặt ta.
Khi ta trở về, hắn vừa đúng lúc từ bếp bưng ra hai đĩa thức ăn, đặt lên bàn rồi gọi ta:“Nương tử vất vả rồi, hôm nay vi phu đặc biệt xuống bếp, làm hai món nhỏ cho nàng ăn tạm.”