11
Tôi không nhắc đến chuyện khác với Trương Mộng.
Cô ta dĩ nhiên cũng chẳng dám kể lại với mẹ con Trần Diệp là tôi từng tìm gặp.
Dù sao chuyện giữa cô ta và Diệp Hành cũng là điểm yếu chí mạng.
Trước khi đi, tôi lạnh lùng cảnh cáo cô ta.
Nếu không khiến Trần Diệp bị ‘đội sừng xanh lè’, thì cô ta đừng hòng rời khỏi nhà họ Trần.
Cô ta run lẩy bẩy hỏi tôi — phải cắm sừng bao nhiêu lần?
Tôi nhúng ngón tay vào nước, viết một con số trước mặt cô ta.
Ngay lập tức, cô ta ngã sụp xuống ghế.
“Trăm… trăm người á…”
Tôi chẳng buồn nói thêm, đứng dậy rời đi cùng Tống Vũ.
Trăm người hay nghìn người?
Tùy cô ta tự ngộ ra.
Sau đó tôi hỏi Tống Vũ:
“Anh thấy em làm vậy có ác quá không? Dù sao Trương Mộng cũng chưa gây tổn hại thực tế gì cho em. Tuy sống cùng nhà nhưng cô ta cũng chưa hại gì đến em cả.”
Tống Vũ chỉ trả lời một chữ:
“Đáng.”
Tôi tưởng mình đã ra tay đủ tuyệt tình, ai ngờ Phù Nguyệt Nga còn dám đến tìm tôi.
Bà ta chặn tôi ngay trước cửa công ty.
Ngay giữa ban ngày, trước bao nhiêu người, bà ta quỳ sụp xuống đất.
“Con gái ơi, giúp mẹ với được không? Mẹ nuôi con khôn lớn đâu có dễ dàng gì, giờ mẹ không có chỗ ở, cũng không có nguồn thu nhập, mà công ty con làm ăn lớn như thế, chẳng lẽ không thể cho mẹ ít tiền dưỡng già? Con nỡ lòng nào? Mẹ là mẹ của con mà…
“Trần Diệp nói với mẹ, công ty con mỗi năm doanh thu lên tới hàng chục triệu. Con thương mẹ đi, mỗi tháng cho mẹ ít tiền thôi cũng được. Mẹ lạy con, mẹ lạy con…”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta dập đầu trước mặt mình.
Vẻ mặt không hề dao động.
Xem ra — tôi vẫn còn quá nhân từ.
Đến mức bà ta còn rảnh rỗi đến mức mò đến gây sự với tôi.
Tôi gần như đoán được chiêu tiếp theo của bọn họ.
Chẳng ngoài việc quay đoạn clip này tung lên mạng, kêu gọi dư luận phỉ báng tôi.
Nhưng bà ta quên rồi — trong thế giới này, thực lực tuyệt đối mới là luật chơi.
Dân mạng bây giờ đâu dễ bị dắt mũi như trước.
Huống chi tôi cũng sẽ không cho họ chút cơ hội nào.
Đợi đến khi đầu bà ta dập đến tóe máu, tôi mới cúi người đỡ dậy.
Lớn tiếng nói rõ ràng từng chữ:
“Đúng là bà nên quỳ tôi đấy! Bà lừa hai ông bà già bao nhiêu năm tiền lương hưu, còn muốn PUA tôi để mua nhà cho con trai bà, thậm chí còn muốn độc chiếm tài sản của đứa con gái mồ côi như tôi! Phù Nguyệt Nga, người làm trời nhìn, làm nhiều chuyện thất đức thì sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!”
“Cô… cô biết rồi à?!”
Phù Nguyệt Nga mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi vẫn mỉm cười nhìn bà ta.
“Năm đó bà nhất quyết không giao tôi lại cho ông bà ngoại, chẳng qua là để chiếm đoạt tiền bồi thường tử vong của ba tôi. Sau đó còn mượn danh tôi để tiếp tục lừa dối hai người già kia. Phù Nguyệt Nga, bà bị tiền che mờ mắt rồi đúng không?”
“Không! Tôi không có!”
Phù Nguyệt Nga như gặp quỷ, vùng dậy bỏ chạy.
Nhưng chạy nhanh mấy cũng không thoát khỏi Internet.
Tối hôm đó, tôi bỏ tiền… đưa bà ta lên hot search.
12
Những chuyện bẩn thỉu mà Phù Nguyệt Nga từng làm được viết thành một bài văn sống động như thật, đính kèm theo vô số ảnh chụp bằng chứng…
Một mụ mẹ kế tham lam độc ác đã chính thức ra mắt cộng đồng mạng.
Có bị dân mạng mắng chửi hay không thì tôi không biết.
Nhưng tôi biết rõ một điều: từ giờ bà ta chắc sẽ không còn rảnh để đến gây sự với tôi nữa.
Vì — Trần Diệp gặp chuyện rồi!
Những năm qua tôi đổ không ít tiền vào cái nhà này, cộng thêm số lương hưu mà Phù Nguyệt Nga lừa được từ ông bà ngoại, bọn họ sống cũng không đến nỗi nào.
Mặc dù Trần Diệp chỉ là một công nhân quèn lương ba ngàn một tháng.
Nhưng anh ta đã quen với việc tiêu xài hoang phí, tụ tập ăn chơi với đám anh em bạn nhậu, sống ngày nào hay ngày nấy.
Dù bây giờ đã không còn đủ tiền tiêu, nhưng vẫn không chịu bỏ mấy thói đó.
Mà nơi nào đông người thì chỗ gây chuyện cũng nhiều.
Trần Diệp gây gổ trong quán bar, bị một đám người kéo vào góc rồi đánh hội đồng.
Đám bạn đi cùng không ai dám hé răng nửa lời.
Kết quả — anh ta bị đánh đến liệt người.
Giống y như kiếp trước tôi bị anh ta đá xuống cầu thang, từ đó phải nằm liệt trên giường suốt đời.
Vì không có tiền chữa trị, Phù Nguyệt Nga lại tới tìm tôi vài lần nhưng đều không gặp được.
Nghe nói cuối cùng đành đưa Trần Diệp về nhà, khóc sướt mướt cả đường.
Chủ căn hộ mà họ đang thuê cảm thấy xui xẻo, chẳng bao lâu sau liền đuổi họ ra khỏi nhà.
Giờ cả nhà chen chúc nhau trong một căn phòng trọ nhỏ tồi tàn giữa khu ổ chuột.
Để kiếm được tiền chữa bệnh, Phù Nguyệt Nga buộc phải ra ngoài tìm việc.
Nhưng bà ta thì kiếm được gì chứ?
Bà ta giờ đã trở thành “người nổi tiếng” trên mạng, ai dám thuê một mụ đàn bà độc ác, đen tối như vậy?
Không còn cách nào, bà ta đành phải đi nhặt ve chai ngoài đường sống qua ngày.
Trương Mộng vốn định bỏ chạy.
Nhưng khi tìm đến Diệp Hành, lại đúng lúc tận mắt chứng kiến hắn bị bắt.
Từ đó, cô ta hoàn toàn ngoan ngoãn lại.