1.
Hệ thống lại tìm đến ta, cầu xin ta quay về tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, thì lúc đó ta đang nằm dài trên hòn đảo nhỏ ở Nam Ý, nhâm nhi nước chanh.
“Nếu ngươi chịu quay về, tiền thưởng sẽ tăng gấp đôi.”
Nơi này có nắng, có biển, có những mỹ nhân tóc vàng mắt xanh.
Ta hừ một tiếng. Khó khăn lắm mới có thể ngao du khắp thế giới, ta quay về cái chốn quỷ quái kia làm gì?
“Không về.”
Cuộc sống nơi cổ đại thật tẻ nhạt, không có điều hòa, không có điện thoại, chẳng xem được tạp kỹ, cũng chẳng theo dõi nổi bộ phim nào.
Ban đêm còn có thể lôi Hách Lan Chước ra giày vò cho đỡ chán,nhưng ban ngày chỉ có vài cuốn thoại bản rách nát để đọc giết thời gian, bị ta lật đến sờn mép, nhầu nhĩ chẳng khác gì miếng vải cũ.
Tiền thì khó kiếm, khổ thì khó nuốt.
Cái khổ ấy, ta không chịu nổi một chút nào.
Tiền thưởng gì chứ, lúc này ta chỉ muốn tự do.
Hệ thống chợt trầm giọng nói:
“Ngươi… có chuyện này e rằng ta phải nhắc ngươi trước.”
“Hách Lan Chước chẳng những phát hiện ngươi giả chết, mà còn nhặt được búp bê cộng cảm của ngươi.”
Búp bê cộng cảm?
Cái thứ có khuôn mặt giống hệt ta, lại liên thông cảm giác với ta đó sao?
Ta sững người.
Lúc rời khỏi tiểu thế giới, ta nhét vàng vào đầy cặp, thấy những thứ khác chiếm chỗ quá, liền tiện tay bỏ lại hết — cả con búp bê ấy, cũng bị ta ném đi.
Con búp bê cộng cảm cứ thế bị ta bỏ lại, trông như giọt nước long lanh nơi đáy hồ.
Thấy ta chìm trong suy nghĩ, hệ thống liền thừa cơ xúi giục:
“Ngươi nghĩ xem, Hách Lan Chước tám phần sẽ trút hết oán khí dành cho ngươi lên con búp bê ấy.”
“Nếu kẻ điên đó tra tấn búp bê, ngươi nhất định sẽ cảm nhận được toàn bộ đau đớn.”
“Nói thật, dạo này cơ thể ngươi có thấy khó chịu gì không?”
Hỏng rồi.
Hệ thống nói trúng ngay tim đen.
Mấy đêm gần đây, ta ngủ mà cứ có cảm giác ai đó đang gãi lưng mình, lạnh buốt cả người.
Ban trưa chợp mắt, lại đột nhiên bừng tỉnh, cổ như bị một lực vô hình siết chặt, hơi thở không thông.
Nghĩ kỹ lại, chắc chắn là Hách Lan Chước đã làm gì đó với búp bê!
Ta càng lúc càng thấy bất an.
Nếu một ngày nào đó hắn nổi cơn thịnh nộ, xé toạc đầu búp bê, hay ném nó vào lửa đốt…
Liệu ta có chết không?
Không được.
Hành trình vòng quanh thế giới, tạm gác lại!
Phải tranh thủ lúc Hách Lan Chước chưa phát hiện bí mật của con búp bê cộng cảm, ta phải lẻn về trước… lấy búp bê trở lại!
2.
Lần nữa mở mắt, ta thấy mình nằm trên chiếc giường gỗ cứng như đá trong gian phòng tập thể.
Một tiểu cung nữ hớt hải kéo ta dậy:
“Hạ Hạ, đừng ngủ nữa! Bên trên kia đột nhiên nổi giận, chén trà bị ném vỡ đầy đất, chúng ta phải mau qua đó!”
Nhìn vẻ mặt tái nhợt, hoảng hốt của nàng, ta lập tức hiểu “bên trên kia” chính là Hách Lan Chước — vị bạo quân mà cả triều Đại Nghiệp đều nghe tên đã run, cũng là phản diện ta đã bỏ ba năm ra để cứu rỗi.
Khoan đã!
Búp bê có sao không?
Sau gáy ta truyền đến một luồng khí lạnh, lập tức lao ra ngoài.
Cửa điện mở toang.
Bên trong vọng ra tiếng gốm sứ vỡ tan, sắc lạnh khiến người rùng mình.
Hai tiểu cung nữ quỳ rạp dưới bậc thềm, run lẩy bẩy, trán chạm đất, mặt mũi đầy vẻ kinh hoàng.
“Đã run tay đến thế, chẳng bằng chặt xuống đem cho chó dữ ở Thượng Lâm Uyển ăn.”
Người đàn ông khoác long bào huyền sắc ngồi thẳng trên ngai cao, bàn tay trái thon dài tái nhợt bóp nát chiếc chén thanh sứ. Những mảnh vụn sắc nhọn xen lẫn máu rỉ qua kẽ tay.
Bàn tay kia gắt gao đè lên huyệt Thái Dương, khuỷu tay tì xuống bàn án, khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Trong thoáng chốc, ta có phần ngây dại.
Ba năm không gặp, dung mạo Hách Lan Chước càng thêm sắc bén, lạnh lẽo.
Chỉ có sát khí khi nổi giận, thứ khiến người không dám lại gần — vẫn hệt như trước, chẳng đổi thay.
“Hoàng thượng tha mạng! Nô tỳ biết sai rồi!”
Tiểu cung nữ liên tục dập đầu, run giọng cầu xin.
Đôi mắt đen của hắn giăng đầy tia máu, vậy mà vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Mạng?”
“Thuốc của trẫm, đúng là quý hơn hai mạng tiện tỳ các ngươi nhiều.”
Tim ta bất giác thót lại.
Một suy đoán lóe lên trong đầu —
Hách Lan Chước… có phải chứng đau đầu tái phát rồi?
3.
Trong cả hoàng cung này, e rằng chỉ có mình ta biết bí mật Hách Lan Chước bị chứng đau nửa đầu.
Năm đó, hắn vẫn còn là một hoàng tử thất thế bị giam cầm nơi vùng đất băng giá.
Là đứa con trai thông minh nhất của tiên đế, cũng là chiếc đinh trong mắt mà tất cả mọi người đều mong loại bỏ.
Mà ta – chính là cung nữ duy nhất theo hầu bên hắn, cùng hắn chịu lưu đày, lo toan y phục, cơm nước hằng ngày.
Mùa đông giá rét, chúng ta ở tạm trong chuồng heo hở gió, miễn cưỡng chống đói, đến cả chút than sưởi cũng trở thành xa xỉ.
Mỗi lần Hách Lan Chước đau đầu, hắn thường co rút trong góc, trán ép mạnh lên bức tường lạnh đến bầm tím, vậy mà vẫn nghiến răng không rên một tiếng.
Không có tiền mua thuốc, ta bèn đến hiệu thuốc trong trấn ăn cắp thuốc bã.
Dùng tấm vải gai thô quấn lại, vắt cho ra những giọt thuốc cuối cùng, nhúng đầu ngón tay vào rồi thay hắn xoa bóp huyệt Thái Dương.