Cứ thế, nửa tháng sau, bố mẹ chồng ở trong nhà hoàn toàn bị gò ép, không kiếm được chút lợi ích nào. Trước đây còn có thể thường xuyên xin tiền Trần Minh, bây giờ anh toàn dẫn tôi đi ăn bên ngoài, tuyệt nhiên không đưa cho họ tiền chợ.
Bất đắc dĩ, bố mẹ chồng đành chủ động đề nghị quay về quê. Lúc này Trần Minh mới tươi cười, tiễn cả hai về.
Về đến nhà, anh lại cam đoan với tôi:
“Vân Vân, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ để họ đến đây ở nữa. Em có thể tha thứ cho anh rồi chứ? Đừng mất niềm tin vào anh, được không? Từ nay anh nhất định sẽ gánh vác trách nhiệm của một người chồng.”
Trong lòng tôi đã sớm mềm nhũn, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn:
“Thế thì phải xem biểu hiện sau này của anh thế nào đã.”
Trần Minh cười, bước lên ôm chặt lấy tôi.
Những ngày tháng sau đó trôi qua bình yên mà hạnh phúc cho đến cuối năm. Bố mẹ chồng gọi điện bảo chúng tôi về quê ăn Tết, nhưng Trần Minh từ chối.
Mẹ chồng tức giận:
“Anh không về quê ăn Tết, vậy anh đi đâu?”
Trần Minh đáp:
“Tất nhiên là về nhà mẹ vợ ăn Tết.”
Khi chúng tôi xách theo túi lớn túi nhỏ trở về nhà mẹ đẻ tôi, bố mẹ tôi đều sững sờ. Bởi từ khi kết hôn, tôi chưa từng về thăm nhà lần nào.
Họ vui mừng khôn xiết, chuẩn bị đủ thứ đồ ăn thức uống, còn Trần Minh cũng rất siêng năng giúp đỡ. Mẹ tôi còn lén bảo tôi rằng, Trần Minh đúng là một chàng rể tốt.
Đêm giao thừa, mẹ chồng giận dữ gọi điện, than thở mình đáng thương, chỉ có hai ông bà ở nhà.
Trần Minh nói:
“Thế sao không bảo chị con về?”
Mẹ chồng:
“Nó đi lấy chồng rồi, sao có thể về nhà mẹ đẻ?”
Trần Minh:
“Thế thì bảo em con về.”
Mẹ chồng:
“Lại so với em trai à.”
Trần Minh:
“Không được so với chị, cũng không được so với em, hóa ra mọi quy tắc đều đặt riêng cho con sao?”
Nói xong, anh dập máy, rồi tắt luôn điện thoại.
Sau Tết, khi chúng tôi trở lại, không ngờ gặp được em chồng – Trần Kim. Tôi ít khi tiếp xúc với cậu ta, nhưng biết rõ Trần Kim chẳng mấy khi tôn trọng anh trai mình.
Hắn cao to, vừa thấy Trần Minh đã gào lên:
“Anh hai, anh giỏi thật đấy, sao lại không nuôi bố mẹ?”
Trần Minh cười lạnh:
“Đều là con trai, dưỡng cha mẹ phải chia đều. Cậu đã nuôi chưa?”
“Tôi nhớ không lầm thì căn nhà cậu đang ở là bố mẹ bỏ tiền mua cho cậu phải không? Vậy cậu mới càng phải hiếu thuận chứ?”
Bị vạch trần bí mật, Trần Kim tức giận đến đỏ mặt, vung nắm đấm lao tới:
“Chị dâu làm ở cơ quan nhà nước đúng không? Đợi đấy, nếu hai người không nuôi bố mẹ, tôi sẽ đến đơn vị chị dâu làm loạn xem cô ta còn làm nổi nữa không!”
“Nếu để lãnh đạo của cô ta biết cô không đối xử tốt với bố mẹ chồng, liệu cô còn đứng vững trong đơn vị không?”
Tôi không ngờ Trần Kim lại vô lý đến mức ấy, còn đang định mở miệng tranh luận thì nắm đấm của Trần Minh đã vung thẳng ra…
Hai anh em nhanh chóng lao vào nhau đánh đấm.
Trần Minh vốn gầy gò, tôi sợ anh chịu thiệt nên vội vàng gọi điện báo cảnh sát.
Cảnh sát đến nơi, xác định đây là vụ ẩu đả lẫn nhau. Khi biết cả hai là anh em ruột thì khuyên nên giải quyết riêng cho êm chuyện.