1
“Cái gì cơ?”
Tôi giật phắt chiếc iPad từ tay lễ tân.
Phòng tổng thống 68.000 tệ rõ rành rành bị đổi thành hai phòng đơn, mỗi phòng 30.000, bên dưới còn ghi chú thêm: “Khách hàng đã đồng ý trừ phí thủ tục 8.000 tệ.”
“Đồng ý?” Giọng tôi run lên.
“Tôi đồng ý bao giờ?”
Mặt lễ tân tái mét, luống cuống lật hồ sơ hợp đồng:
“Đây… đây là chữ ký chính tay chồng chị khi đổi gói. Một phòng D08, một phòng D15. Anh ấy nói chị mệt mỏi thai kỳ, để anh ấy lo thay là được, còn nói chị biết rồi…”
“Tào lao cái con khỉ!” Tôi không kìm nổi mà bật tục. Vết khâu sau sinh đau nhói như bị x/é rác//h, nhưng tôi chẳng còn tâm trí để ý, chỉ vịn vào bức tường lạnh ngắt mà lao về phía cuối hành lang.
“Yên Yên! Chậm thôi!” Bạn thân tôi cuống quýt đuổi theo.
“Đừng làm rác//h vết thương!”
Tôi không quay đầu, trong lòng chỉ có một ý niệm: “Đi D15, phải xem cho rõ!”
Cửa phòng D15 khép hờ, bên trong vọng ra giọng oang oang của mẹ chồng Vương Tú Liên:
“Vẫn là cháu đích tôn có phúc khí! Con xem cái ban công hướng Nam này, nắng chiếu vào mông thằng bé mới thoải mái làm sao. Ôi dào, Quyên à, con đúng là công thần của nhà ta.”
Tôi đẩy cửa xông vào.
Lý Quyên dựa vào đầu giường, cười rạng rỡ, vuốt ve đứa bé nhăn nheo bên cạnh.
Mẹ chồng thì bưng bát canh gà, từng thìa từng thìa đút cho cô ta.
Một bên khác, chồng tôi Trương Tân cùng em chồng Trương Lỗi ngồi xổm phân loại đồ dùng trẻ sơ sinh.
Nghe động tĩnh, Trương Tân ngẩng đầu, mặt đỏ bừng như gan lợn, ánh mắt luống cuống.
Anh ta liên tục nháy mắt cầu xin tôi, miệng mấp máy không tiếng: “Xin em đừng làm ầm, về phòng nói.”
Tôi tiến thẳng tới, giật lấy chiếc gối trẻ con từ tay anh ta:
“Anh ăn trộm ở đâu cái này? Đây là quà bạn tôi tặng cho Miên Miên.”
Lý Quyên liếc tôi một cái, khóe môi khẽ nhếch:
“Chị dâu đến rồi à? Ngồi đi.”
Mẹ chồng đứng lên:
“Ăn trộm cái gì mà ăn trộm, đều là người một nhà, Miên Miên có thì cũng là cháu tôi có!”
Tôi run rẩy cả người, cơn đau vết mổ hòa với lửa giận, khiến mắt tối sầm.
“Yên Yên, mình về trước đi.” Bạn thân vội vàng đỡ tôi, giọng hạ xuống:
“Đừng chấp với đám vô lại này, cậu mới sinh xong, không được tức giận.”
Trong lòng cô ấy ôm con gái tôi – bé Miên Miên. Lúc này con bé lờ mờ tỉnh, ư ử hai tiếng rồi lại ngủ say.
Mẹ chồng thấy bạn tôi khuyên nhủ thì bĩu môi khinh bỉ:
“Thấy chưa, người ta còn biết điều. Con mau về phòng đi! Nể tình lần này con ngoan, lát nữa mẹ cũng múc cho con một bát canh gà.”
Bạn tôi dìu tôi quay về phòng, Trương Tân lẽo đẽo theo sau:
“Yên Yên, em đừng giận, nghe anh giải thích.
Mẹ nuôi bọn anh khổ cực, chỉ mong có cháu đích tôn… Tiểu Lỗi nhà nghèo, Quyên sinh xong cũng chẳng ai chăm. Em là chị dâu, nể mặt anh, nhẫn nhịn một chút đi…”
Anh ta suốt quãng đường chẳng hề liếc con gái mình, chỉ toàn bào chữa cho bản thân, tính toán cho em dâu, em trai.
Tôi không đáp, chỉ ngắm gương mặt con gái đang say ngủ.
Con bé còn nhỏ xíu, mềm mại, mới đến thế giới này ngày thứ tư, đã phải chịu nỗi ấm ức cùng tôi.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cơn đau giúp tôi tỉnh táo.
Trương Tân vẫn lải nhải, tôi bất ngờ tát cho anh ta một cái:
“Không ai chăm? Chính vì mẹ anh nói sẽ chăm mà mẹ tôi mới đặt trung tâm này cho tôi! Các người tập thể mất trí à?”
Anh ta đỏ mặt gào lên:
“Có bệnh à Lâm Yên Yên! Đều là một nhà, việc gì phải làm lớn chuyện thế! Với lại, một mình em ở cái phòng rộng lớn đó để làm gì? Em đang cáu nên anh không chấp. Chuyện hôm nay anh coi như chưa xảy ra! Mau cho anh xem con gái!”
Bây giờ mới nhớ đến con à? Anh cũng xứng sao?
2
“Một nhà?” Tôi ra hiệu cho bạn đưa con gái về trước.
“Trương Tân, cái vòng trên cổ Lý Quyên là tôi để trong ngăn kéo đúng không? Còn chiếc xe nôi trong phòng cô ta, chẳng phải mẹ tôi nhờ người xách từ Hồng Kông về à? Cả nhà các người giỏi trò tráo trắng thay đen thật đấy!”
Yết hầu Trương Tân giật giật, môi run rẩy, ấp úng:
“Cái xe… chỉ là tạm thời mang sang, Tiểu Lỗi quên mua, không cho mẹ thì bà làm loạn…”
“Quên mua? Sao họ không quên ăn, quên ngủ với nhau đi? Anh sợ mẹ anh làm loạn, còn tôi làm loạn thì không sợ à?”
Tôi bước lên một bước, vết thương lại nhói đau.
“Tôi nằm mổ trong phòng sinh, anh đáng lẽ phải đứng chờ ngoài cửa. Kết quả mẹ anh gọi một cái là bỏ đi. Tôi mới qua đây ở cữ, đã phát hiện phòng mẹ tôi đặt cho tôi bị anh tráo. Mặt các người dày hơn cả tường thành! Hay là tôi kiếp trước đã đào mồ mả tổ tiên anh nên kiếp này bị anh hàn/h h/ạ?”
Đúng lúc ấy, mẹ chồng sầm mặt bước đến:
“Lâm Yên Yên, Lý Quyên mồ côi cha mẹ, đã khổ lắm rồi. Còn cô, làm chị dâu mà hưởng thụ sung sướng, không thấy xấu hổ à?”
“Tôi hưởng sung sướng ở nhà bà ngày nào chưa?” Tôi nghiến răng.
“Cô ta đáng thương? Tôi bị các người chà đạp thế này không đáng thương? Con gái tôi vừa sinh ra đã bị các người bắ//t nạ//t, nó không đáng thương sao?”
Mẹ chồng không ngờ tôi dám đáp trả thẳng thừng.
Bà ta hầm hừ, hất mạnh chiếc xe nôi về phía tôi, suýt chút nữa va phải người tôi:
“Xe rách của cô ai thèm! Muốn cho à? Cháu đích tôn tôi còn chẳng thèm dùng!”
Hành lang ồn ào, không ít bà mẹ khác ló đầu ra xem.
Mấy nhân viên vội vã chạy tới can ngăn.
Tôi không còn hơi sức để đôi co, đành quay về phòng.
Cửa vừa khép lại, bên ngoài vẫn vẳng tới tiếng chửi rủa lẫn lời biện bạch của Trương Tân, nhưng trong lòng tôi bỗng bình tĩnh hẳn.
Bạn thân nói đúng, không đáng – chẳng qua chỉ là một lũ rác rưởi.
3
Sợ tôi xảy ra chuyện, tối đó bạn thân trải chăn nằm ngay dưới sàn cạnh giường để trông tôi.
Nửa đêm, tôi mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà, ba năm hôn nhân lướt qua trong đầu như những thước phim tua nhanh.
Lúc đính hôn, Vương Tú Liên nắm tay tôi, ngọt ngào hứa hẹn:
“Tiền sính lễ chỉ lấy tượng trưng 20.000 thôi, mẹ sẽ coi con như con gái ruột mà thương yêu, sau này có tiền sẽ bù cho con.”
Đến khi cưới, Trương Tân chỉ lo phần tiệc rượu, còn bà thì quay lưng đi bĩu môi với họ hàng bên nội:
“Nhà họ có tiền thế mà tiệc cưới cũng bắt chúng ta lo!”
Tôi học đại học xong thì ở lại thành phố này, không có bà con thân thích ở đây, nhà gái cũng chỉ có hai bàn khách đưa dâu.
Sau cưới chưa bao lâu, bà liền ép tôi nộp thẻ lương, lấy lý do “giữ hộ cho chắc chắn”.
Vì thế mà tôi và bà đã cãi nhau kịch liệt, từ đó quan hệ mẹ chồng nàng dâu rạn nứt.
Bà còn buông lời độ/c đị/a, muốn con trai ly hôn với tôi.
Nhưng lúc ấy vợ chồng son ngọt ngào như mật, Trương Tân đâu chịu, chỉ biết khéo léo dỗ dành hai bên mới dập được cuộc chiến.
Năm sau, Trương Lỗi dẫn Lý Quyên về nhà.
Vương Tú Liên vô cùng vừa ý, thấy cô ta điểm nào cũng hơn tôi.