1.
Khi nhận được tin nhắn của Tề Tử Hạo, tôi vừa mới xử lý xong công việc trong tay.Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một dòng tin báo bình thường như mọi lần anh ta đi công tác, nào ngờ lại nổ tung trước mặt tôi một quả bom động trời.
[Nhớ mang theo tất đen, cưng nhé.]
Kết hôn năm năm, Tề Tử Hạo gần như không còn nói mấy lời gợi tình với tôi nữa. Tin nhắn có phần trần trụi này khiến mặt tôi bất giác nóng lên.Tôi còn tưởng anh ta muốn về làm mới chuyện chăn gối giữa hai vợ chồng.
Tôi vừa định nhắn lại thì cả hai tin nhắn bên kia đã bị thu hồi sạch sẽ.
Tôi sững người.Nhìn khung chat liên tục hiện dòng chữ:“Đối phương đang nhập…”Tôi cứ thế ngẩn ra nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một lúc lâu sau, Tề Tử Hạo mới gửi lại tin nhắn.Là một tấm ảnh khách sạn đã được chỉnh sửa kỹ, kèm theo lời nhắn:
[Vợ ơi, anh đến nơi rồi nhé!]
Nếu như khi nãy tôi còn giữ một tia hy vọng mơ hồ, thì giờ phút này, tôi đành phải thừa nhận một điều:
Chồng tôi hình như đang yêu người khác.
Không giận dữ như tôi tưởng.Không đau lòng như tôi nghĩ.Trong lòng tôi, chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông vô định.
Tay tôi nhấc lên rồi lại buông xuống. Mãi đến sau cùng mới gõ ra một dòng:
[Ừ.][Vừa rồi anh thu hồi cái gì vậy?]
Lần này, Tề Tử Hạo đáp lại rất nhanh.
Tề Tử Hạo gửi hẳn một đoạn ghi âm, đại ý là:Anh ta gửi nhầm tin nhắn vốn định gửi cho đối tác công việc.
Giọng anh ta nghe nhẹ tênh, có lẽ còn thấy may mắn vì tôi chưa kịp nhìn thấy nội dung kia.
Đối tác công việc?
Tôi suýt bật cười.
Có lẽ vì tôi mãi chưa trả lời, cũng có thể vì trong lòng đang chột dạ, Tề Tử Hạo bắt đầu gửi tin nhắn liên tục, dồn dập như muốn bù đắp điều gì đó.
[Vợ ơi, trước cửa khách sạn này có bán bánh hạt dẻ mà em thích nè. Đợi anh công tác xong mang về cho em nhé.]
[Ngồi xe cả ngày, già rồi, tay chân đau mỏi muốn chết. Phải chi có vợ ở đây xoa bóp cho anh một chút thì tốt quá.]
[Không nói nữa, mai còn phải dự hội thảo. Anh ngủ sớm đây.]
[Bảo bối ngủ sớm nhé, ngủ ngon~]
Tôi nhìn những tin nhắn lũ lượt hiện lên trên màn hình, mắt dần dần mờ đi.
Mỗi một chữ, một câu… đều đong đầy tình cảm,… nhưng với tôi, chỉ như đang diễn trò hề trước mặt gương.
Tôi từng đọc trên mạng một câu hỏi:“Liệu người mình yêu sâu đậm có thể một ngày nào đó bỗng nhiên trở nên thối nát?”
Khi ấy, tôi từng khinh thường mấy thứ cảm thán sướt mướt đó.
Nếu đã gọi là yêu sâu, sao có thể thay đổi dễ dàng đến vậy?
Thế nhưng bây giờ, tôi buộc phải cay đắng thừa nhận:Người tôi từng yêu tha thiết — Tề Tử Hạo — quả thực đã thối rữa từ trong ra ngoài.
Không hề có dấu hiệu báo trước, anh ta cho tôi một nhát đâm chí mạng.
Tôi không trả lời tin nhắn nữa, còn anh ta dường như cũng không bận tâm thêm.
Phải biết rằng trước đây, Tề Tử Hạo dù có bận đến đâu cũng phải chờ tôi nói một câu "ngủ ngon" mới chịu rời điện thoại.
Thì ra...Tất cả đã thay đổi từ lúc nào không hay,chỉ có mình tôi vẫn còn chìm đắm trong thứ gọi là "hạnh phúc ổn định" đó, không thể tự thoát ra.
2.
Tôi không rõ mình đã gắng gượng làm xong công việc trong trạng thái hồn bay phách lạc như thế nào.Cũng chẳng nhớ nổi bản thân đã về nhà ra sao.
Chỉ biết là khi bước vào ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng, thứ đập vào lòng tôi không còn là cảm giác an ổn và háo hức như mọi khi —mà là một nỗi ghê tởm đến tận cùng.
Ánh đèn vàng ấm hắt sáng khắp căn phòng, mọi thứ rực rỡ như cũ,mà tay chân tôi lại lạnh buốt.
Tôi lặng lẽ nhìn quanh —Cánh cửa dán đầy ảnh chụp chung.Rèm cửa sổ là bức tranh sơn dầu hai đứa cùng DIY cuối tuần.Chiếc ghế dài trong phòng khách, do chính Tề Tử Hạo đóng tặng tôi.Trên bàn ăn, món quà kỷ niệm năm năm kết hôn của anh ta vẫn còn nằm yên ở đó.
Tất cả, từng chi tiết một, đều là ký ức tình yêu của chúng tôi.
Rõ ràng đã từng yêu nhau đến vậy…Vậy rốt cuộc là từ lúc nào mọi thứ bắt đầu đổi thay?
Tôi nhìn về phía chiếc giường mềm mại trong phòng ngủ.Nơi từng chứng kiến bao đêm tràn đầy ái tình, những cuộc trò chuyện khuya về ước mơ tương lai, những cái ôm yên bình chìm vào giấc ngủ.
Chúng tôi đã có biết bao kỷ niệm thân mật, đậm sâu như thế.
Vậy mà lúc này đây —Tề Tử Hạo đang đổ mồ hôi vì ai trên giường người khác?
Nghĩ đến đó, tôi không kiềm được mà buồn nôn đến khô cả ruột gan.
Tôi rót một cốc nước, ngồi phịch xuống sofa rồi mở lại khung chat với Tề Tử Hạo.
Tình yêu là thật, nhưng sự ghê tởm này… cũng thật.
Từ lúc quen nhau, đến khi yêu, rồi kết hôn, rồi đến bây giờ —Tôi nhìn rõ từng bước thay đổi trong thái độ của Tề Tử Hạo chỉ qua khung chat này.
Từ một người từng không rời tôi lấy một phút,đến khi dần trở nên ít nói,rồi cuối cùng chỉ còn lại mỗi chuyện “báo cáo mỗi ngày” như nghĩa vụ.
Lướt lại lịch sử trò chuyện đến tận mùa đông năm ngoái, ngón tay tôi bất giác khựng lại vào ngày 23 tháng 12.
Lúc đó tôi đang đi công tác xa.Còn Tề Tử Hạo thì đang bận rộn chuẩn bị cho buổi triển lãm tranh.
Anh ta gửi cho tôi một tấm ảnh chụp móc khóa có hình thú nhồi len nhỏ xinh — tạo hình hoạt hình vô cùng đáng yêu.
Một nhân vật anime mà cả hai chúng tôi đều không hề quen biết.
[Vợ ơi cái này đáng yêu quá, anh muốn thử học móc len, mỗi đứa một cái.]
Tề Tử Hạo là dân mỹ thuật, nhưng trước giờ vẫn chẳng mấy hứng thú với mấy thứ lặt vặt kiểu "con gái".Càng không phải loại người thấy món dễ thương là mắt sáng rỡ lên như thế.
Vậy mà sau đó, anh ta thật sự đi mua đồ về, bắt đầu lần mò làm chiếc móc khóa ấy.Ngồi học theo video, móc từng mũi len, rất có vẻ nghiêm túc.
Lúc đó tôi bắt đầu mong chờ món quà nhỏ chứa đầy tâm ý này.
Nhưng cuối cùng, tôi lại chẳng bao giờ nhận được nó.