13
Sau khi tôi nhắn lại cho bạn mình hôm đó,
Chu Cảnh Sâm quả nhiên không còn gọi hay nhắn thêm tin nào nữa.
Mà tôi cũng nhanh chóng quên sạch mọi chuyện liên quan đến anh ta, toàn tâm toàn ý bắt đầu cuộc sống học tập mới.
Một tháng sau, Cố Dật An như đã hứa, bay sang thăm tôi.
Không hiểu sao, mới chỉ xa nhau có một tháng, vậy mà lúc gặp lại, tôi lại thấy hơi… ngượng.
Rõ ràng khi tiễn tôi xuất ngoại, anh còn ôm tôi, hôn tôi ngay ở sân bay.
Vậy mà bây giờ gặp lại, tôi lại không dám nhìn thẳng vào anh, cứ cúi đầu rụt rè như học sinh tiểu học.
Khi bữa tối sắp bắt đầu, Cố Dật An bất ngờ đứng dậy, chuyển từ phía đối diện sang ngồi cạnh tôi.
Cả người tôi lập tức căng thẳng, ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp, tay đặt lên đầu gối.
Y như một học trò ngoan.
“Miên Miên.”
Cố Dật An nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay tôi ẩm ướt, đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Nhưng anh lại siết rất chặt:
“Chỉ mới một tháng không gặp, em lại bắt đầu sợ anh rồi à?”
Tôi không trả lời được.
Cảm giác này rất lạ, rất khó nói.
“Vậy sau này anh phải đổi thành mỗi tháng qua hai lần sao?”
Tôi lập tức quay sang nhìn anh.
Mà đúng lúc tôi quay đầu, Cố Dật An liền cúi xuống hôn tôi.
“Miên Miên, suốt một tháng qua, anh nhớ em nhiều lắm.”
Giọng nói trầm thấp, xen lẫn chút khàn khàn, vang lên giữa nụ hôn.
Tôi vô thức muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh giữ chặt eo, không cho cựa quậy.
Nụ hôn ấy không sâu, giống như những lần trước, không khiến tôi thấy khó chịu hay bị ép buộc.
Ngược lại, trong lòng tôi lại dâng lên một thứ cảm xúc ngọt ngào khó tả, tựa như có thìa bạc nhỏ đang khuấy đều mật ong bỏ đá trong tim.
Vị ngọt dịu dàng ấy từ từ lan ra, khiến tôi nghẹt thở.
Tay tôi không biết từ lúc nào đã siết chặt lấy tay áo anh, nhăn nhúm cả một mảng vải.
Cho đến khi nhân viên phục vụ bước đến, Cố Dật An mới nhẹ nhàng buông tôi ra.
Mặt tôi nóng bừng, chắc chắn đỏ ửng cả lên.
Nhưng kể từ giây phút đó, tôi không còn thấy căng thẳng hay e dè như trước.
Thậm chí có một lần uống chút rượu vang, còn to gan trêu anh:
“Cố Dật An, ở bên anh em thấy rất dễ chịu, rất yên tâm.”
“Sao lại nói thế?”
Tôi chống cằm nhìn anh một lúc, rồi bất chợt bật cười.
“Cảm giác ấy giống như khi em ở bên các cậu vậy.”
“Rất thảnh thơi, rất nhẹ nhõm, cứ như mình vẫn còn là một đứa trẻ.”
Cố Dật An hơi nhướng mày:
“Em vốn dĩ là trẻ con mà.”
“Miên Miên, ở cái tuổi này, em vốn nên sống vô lo vô nghĩ, tự do tự tại.”
Anh vừa nói vừa xoa đầu tôi:
“Từ giờ trở đi, cứ tiếp tục làm một đứa trẻ đi.”
“Ít nhất, khi ở bên anh, em có thể mãi như vậy.”
“Tại sao vậy?”
Tôi bối rối nhìn anh, lại hỏi lần nữa câu hỏi từng hỏi:
Tại sao lại là em?
Tại sao lại muốn đính hôn với em?
Tại sao lại tốt với em?
Từ sau khi mẹ mất, tôi đã sớm hiểu ra một đạo lý:
Thế giới này phần lớn đều coi trọng lợi ích.
Làm bất cứ điều gì, điều đầu tiên người ta nghĩ đến là: có lợi hay không.
Tôi đã lặng lẽ cân nhắc rất kỹ.
Ngoài số tài sản mẹ để lại, tôi chẳng có thứ gì đáng để người khác mưu cầu.
Mà phần tài sản đó, đối với Cố Dật An, hoàn toàn chẳng đáng là gì.
“Giang Miên.”
“Đến ngày chúng ta kết hôn, anh sẽ nói cho em biết.”
Cố Dật An khẽ hôn lên trán tôi, giúp tôi quàng khăn.
“Miên Miên, em uống hơi nhiều rồi, mình về nhà thôi.”
“Ừ, Cố Dật An… mình về nhà…”
14
Ngày thứ ba sau khi Cố Dật An trở về nước, vừa rời thư viện trường, tôi liền trông thấy Chu Cảnh Sâm.
Sương sớm vừa tan, mặt trời treo lơ lửng giữa trời, nhưng không khí vẫn lạnh buốt.
Tôi mặc áo khoác dày, quấn khăn kín cổ, vậy mà vẫn thấy cái lạnh len vào từng kẽ tay.
Còn anh ta, đứng dưới gốc cây, chỉ khoác một chiếc áo gió mỏng.
Hình như anh gầy đi rồi.
Có thể là do bay đường dài, sắc mặt cũng lộ vẻ mệt mỏi.
Nhưng dù vậy, trông anh vẫn nổi bật như xưa.
Ngay cả ở một nơi xa lạ như thế này, vẫn khiến người qua đường phải ngoái đầu nhìn.
Tôi khựng lại một chút, rồi ôm sách bước tiếp.
Khi lướt qua anh ta, tôi không ngẩng đầu, cũng không liếc mắt.
Nhưng Chu Cảnh Sâm lại gọi tôi.
“Giang Miên.”
Anh tiến lên, chặn ngay trước mặt tôi.
Tôi không rõ anh đã đứng đó bao lâu.
Sương làm tóc anh ẩm ướt, cả đôi mắt cũng mang theo hơi nước.
“Anh đã tìm em rất lâu rồi.”
Tôi cười nhạt:
“Có chuyện gì không?”
“Tại sao em lại đột ngột ra nước ngoài học?”
“Tại sao đến cả anh, em cũng không nói?”
“Nếu là vì chuyện hôm đó khi chơi trò thử thách… Giang Miên, anh xin lỗi em.”
Chu Cảnh Sâm giữ lấy tay tôi.
Tôi lùi lại một bước, rút tay về:
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Hơn nữa, em thật sự không còn bận tâm nữa.”
Chu Cảnh Sâm cau mày:
“Vậy tại sao lại đi du học?”
“Vì đó là lựa chọn của em.” — tôi đáp ngắn gọn.
Anh nhìn tôi, mày càng nhíu chặt hơn:
“Được thôi, chuyện du học đã rồi, không thay đổi được nữa.”