13.
"Khi ta mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trước mặt chỉ là ngọn đèn dầu le lói.
Thái tử ngồi trong bóng tối, vẻ rạng rỡ thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí chất âm u, lạnh lẽo như một con rắn độc.
'Cố Giao Giao, cô làm ta thật mệt mỏi. Những kẻ ti tiện như các người, kẻ nào mơ trèo cao, kẻ đó đều phải chết.'
Hắn cười gằn, nụ cười méo mó đến phát cuồng:
'Dù sống lại bao nhiêu lần, ta vẫn là Đông cung Thái tử được trời định, càng là hoàng đế chính danh trong tương lai.'
Lời vừa dứt, hắn quay người bước đi. Ngay sau đó, một tên đại hán cao lớn, ánh mắt đầy vẻ dâm loạn, đột ngột xuất hiện.
Ta hoảng loạn lùi lại, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào.
Kiếp trước, ta từng để đả kích Ninh vương mà không ngại bày mưu tính kế, khiến Cố Nguyễn Nguyễn mất đi trinh tiết dưới tay một kẻ hèn hạ.
Thái tử đúng là kẻ ghi thù, nay hắn định dùng chính thủ đoạn này để trả thù ta, còn mong đạt được cùng một mục đích.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, ám vệ hoàng gia ẩn nấp trong bóng tối đột nhiên ra tay.
Ám vệ hạ gục tên đại hán chỉ bằng một cú đấm, nhanh chóng kéo ta ra khỏi nơi đầy hiểm họa ấy.
Khi ta hoàn hồn, bản thân đã ở trong cung.
Trong điện, ta kinh ngạc khi thấy Ninh vương.
Hắn toàn thân đầy thương tích, nhưng ánh mắt khi nhìn ta vẫn ngập tràn lo lắng.
'Giao Giao.'
Chỉ một tiếng gọi đã khiến nước mắt ta rơi xuống.
Ta không kìm được lao vào lòng hắn, òa khóc như đứa trẻ. Chỉ đến khi tiếng ho khan vang lên từ phía trên, ta mới vội vàng đứng thẳng người, cùng Ninh vương hành lễ nghiêm cẩn.
Hoàng thượng ngồi trên cao, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, khẽ thở dài.
'Trẫm thật không ngờ, Thái tử mà trẫm từng kỳ vọng lại có thể tài giỏi đến mức này. Kết bè kéo cánh, báo thù riêng đã đành, nay vì ngai vàng mà đẩy huynh đệ ruột thịt của mình đến đường cùng.'
Ta và Ninh vương đều không lên tiếng. Trong ánh mắt trao đổi, cả hai đều đã hiểu rõ mọi chuyện.
Những vết thương trên người Ninh vương là do tay chân của Thái tử gây ra, mục đích là khiến những cáo buộc vu khống không ai có thể phản bác.
Hoàng thượng thở dài lần nữa, giọng nói mang theo chút hoài niệm xen lẫn bối rối.
'Nó trước kia không phải như vậy. Chắc chắn là bị Thái tử phi mê hoặc. Minh gia kia, có ai là người tốt đâu.'
Ta và Ninh vương vẫn quỳ dưới đất, không hề phản ứng, như hai khúc gỗ.
Hoàng thượng lẩm bẩm thêm một hồi lâu, cuối cùng ngả người xuống long ỷ với dáng vẻ mỏi mệt.
'Trẫm sẽ cho các ngươi một lời giải thích.'
Chúng ta chỉ biết cúi đầu đáp lời, thể hiện sự cung kính và ngoan ngoãn, sau đó cùng dìu nhau rời khỏi cung trở về Ninh vương phủ.
Cánh cổng vững chãi của phủ Ninh vương như mang lại chút cảm giác an toàn. Ninh vương vẫn còn sợ hãi, vừa ôm ta vào lòng vừa kể lại những gì đã trải qua.
Khi nói đến đoạn cao trào, hắn lại càng ôm chặt ta hơn, giọng nghẹn ngào xúc động:
'Minh gia thật sự dám mưu hại hoàng tộc, may mà ngoại tổ của nàng ra tay kịp thời.'
Ta khẽ run lên. Làm gì có chuyện thần cơ diệu toán, tất cả đều nhờ ký ức kiếp trước.
Kiếp trước, chính ta đã bày ra kế hoạch này để tiêu diệt Ninh vương. Ta thuyết phục phụ thân ta nhúng tay, còn Cố Nguyễn Nguyễn, khi ấy đã là người của Thái tử, thì lôi kéo Minh gia tham gia vào âm mưu.
Chính trận chiến đó đã khiến phe cánh của Ninh vương gần như bị xóa sổ hoàn toàn.
Đời này, ta cố ý để vở kịch ấy tái diễn, chỉ để Hoàng thượng nhìn rõ bộ mặt tàn ác của Thái tử và tham vọng tràn đầy của Minh gia – gia tộc nắm giữ binh quyền.
Hơn nữa, ta từng nghiên cứu kỹ Hoàng thượng. Ông ta có vẻ cứng rắn, quyết đoán, nhưng lại rất coi trọng tình cảm giữa huynh đệ.
Hành động giết đệ của Thái tử chính là chạm vào nghịch lân của ông.
Chưa kể, để đối phó Ninh vương, Thái tử đã khuấy động hơn nửa triều đình.
Giường vua không chứa nổi kẻ ngáy to,Hoàng thượng sẽ không chấp nhận một Thái tử có thế lực quá lớn.
Về phần phụ thân ta, đã lựa chọn đứng về phía Thái tử thì ông ta cũng nên nếm thử mùi vị bị vứt bỏ là như thế nào.
14.
"Hoàng thượng đích thân ra tay, những lời đồn đại nhắm vào Ninh vương lập tức tan thành mây khói.
Cùng lúc ấy, một cuộc thanh trừng mới được đưa lên nghị trình.
Những kẻ từng phụ họa cho Thái tử lần lượt bị truy cứu trách nhiệm, thuộc hạ Đông cung phần lớn bị tống giam.
Thái tử lúc này không thể phân tâm, bởi hắn đang đối mặt với một lựa chọn đầy khắc nghiệt:
Từ bỏ Minh gia, hay từ bỏ phụ thân ta.
Chỉ cần một nước cờ sai, hắn sẽ thua trắng cả bàn.
Quý phi tâm trạng tốt hẳn, hào hứng đặt cược với ta: 'Giờ Thái tử đang rối ren, văn võ hai thế lực lớn, đắc tội bên nào cũng tổn thương nguyên khí.'
Ta vui vẻ nhận lời, cược rằng phụ thân ta sẽ là kẻ thất bại.
Binh quyền vốn khó có được, Thái tử trong cảnh tổn thất nặng nề chắc chắn không muốn mất đi sự ủng hộ của các võ tướng.
Huống hồ, nếu phụ thân ta không gục ngã, ta và Ninh vương làm sao có cơ hội 'tiếp than sưởi ấm' đúng lúc.
Quả nhiên, khi mọi chuyện ngã ngũ, phụ thân ta không chỉ bị giáng chức, mà còn chịu phạt ba mươi trượng.
Mặt mũi và danh dự đều mất sạch, ngay cả trong gia đình cũng chẳng còn yên ổn.
Quản gia kể lại đầy sống động:
'Lão gia tức giận đến mức tát phu nhân một cái thật mạnh, còn quát bà ấy cút về nhà mẹ đẻ.
'Phu nhân khóc lóc một hồi, đến khi người nhà mẹ đẻ tới đón thì lại cứng rắn hẳn lên. Bà ấy vừa trách lão gia bất lực, vừa mắng rằng không thể trông mong gì vào ông nữa. Trong lúc xô xát, đầu lão gia còn bị đập vào góc bàn đến chảy máu.'
Nghe vậy, ta chỉ cười nhạt, làm bộ dáng hiếu thuận rồi cùng Ninh vương về thăm nhà để an ủi.