1
Ngày đầu tiên cháu nhập học, tôi vừa đưa cháu đến trường về thì thấy Vương Kiệt đã gom toàn bộ đồ đạc của tôi chất thành đống ngay cửa, y như một bãi rác.
Tôi hỏi:
“Con dâu, ý con là gì đây?”
Cô ta cười gượng gạo:
“Mẹ, mẹ cũng nên dọn ra ngoài rồi. Bao nhiêu năm nay con hiếu thuận với mẹ, giờ cũng đến lúc con hiếu thuận với mẹ ruột con chứ. Đồ đạc của mẹ con đã thu xếp xong, mẹ cứ về quê an hưởng tuổi già đi.”
Tôi nhắc:
“Nhà ở quê chẳng phải đã bán rồi, đổi lấy căn hộ lớn này sao? Giờ con bảo tôi đi đâu?”
Cô ta thản nhiên:
“Đi đâu chẳng được ạ. Nếu mẹ không muốn về quê, hàng xóm bên cạnh – bác Mạnh vẫn theo đuổi mẹ đấy. Không thì mẹ dọn qua đó, bao năm nay ở vậy cũng đủ rồi, có bạn già cũng hay mà.
Có điều phải nói rõ, nếu mẹ và bác ấy thành đôi, thì chuyện dưỡng lão sau này sẽ do bên đó lo hết.”
Miệng thì nói như lo cho tôi, nhưng ánh mắt cô ta toàn là tính toán.
Tôi hận không thể tát cho con dâu một cái. Ngày trước vợ chồng nó năn nỉ ép buộc tôi góp toàn bộ tiền tiết kiệm để mua căn nhà này, giờ lại muốn đuổi tôi đi, nhường chỗ cho mẹ nó.
Thực ra tôi vốn đã tính sẵn, hôm sau sẽ nói với chúng rằng mình sẽ dọn ra, mua một căn nhỏ gần đây, rảnh rỗi vẫn có thể qua nấu cơm, dọn dẹp, trông cháu.
Giờ thì tôi mới thấy mình quá ngốc.
Tôi coi gia đình này là báu vật, còn họ lại coi tôi như gánh nặng, chỉ mong tống khứ đi càng nhanh càng tốt.
2
Đúng lúc đó, con trai về đến nhà.
Nó giả vờ trách vợ:
“Em làm gì vậy? Dù có muốn mẹ chồng dọn đi thì cũng phải cho mẹ chút thời gian chứ. Bao năm qua mẹ đã cống hiến cho gia đình này, sao em lại đối xử với mẹ thế.”
Vương Kiệt tỏ vẻ ấm ức, giậm chân trách chồng:
“Em cũng chỉ vì cái nhà này thôi! Nếu anh kiếm được nhiều hơn, thì chúng ta đâu chỉ mua nổi căn hộ bốn phòng chật hẹp thế này. Ngày nào em cũng thấy bất tiện!”
Con trai ôm vai tôi vào phòng:
“Mẹ nghỉ ngơi đi, tối con sẽ bàn lại với Tiểu Kiệt.”
Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng cười đùa âu yếm của hai vợ chồng lại vang lên từ phòng khách.
Tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi lôi điện thoại ra than thở với mấy chị em thân thiết.
Chị cả trấn an: “Nhà đứng tên chị, bọn chúng không làm gì được đâu.”
Xả xong cơn bực, tôi ngẩn người nhìn màn hình: số tiền hiện có thể rút là 17.870.977,26 tệ.
Đây là khoản chồng tôi để lại trước khi mất, nhờ bạn tôi mua giúp gói đầu tư lớn. Ban đầu, tôi định dùng tiền này mua biệt thự cho con trai con dâu, cả nhà ở thoải mái.
Giờ nghĩ lại, chuyện này vẫn chưa nên cho bọn họ biết.
3
Sáng hôm sau, tôi còn đang ngủ say thì ngoài phòng vang lên tiếng la hét hỗn loạn.
Con dâu trách móc oang oang, như cố tình để tôi nghe thấy:
“Lâm Nhất Minh! Mẹ anh định bày trò gì vậy? Ngay cả bữa sáng cũng không nấu!
Sao anh không nói sớm, không nấu thì tôi ra ngoài ăn. Tôi đây đâu thèm bữa cơm của bà ta!”
Trước đây, ngày nào tôi cũng dậy sớm nấu ăn, gọi hai vợ chồng dậy, chờ họ ăn xong rồi mới đi làm. Tôi còn quét dọn, lau chùi, chiều ý con dâu tới mức một sợi tóc rơi trên sàn cũng phải nhặt ngay. Ngày nào cũng dọn dẹp hai ba tiếng, mệt đến rã rời, nhưng chẳng bao giờ được một lời cảm ơn.
Giờ thì thôi, ai thèm nuông chiều nữa!
Tôi mở cửa phòng, ngồi xuống sofa bật tivi.
Con trai trách:
“Mẹ, sao không đưa Thông Thông đi học? Mẹ còn ngồi xem tivi, sắp muộn rồi.”
Tôi xoa xoa vai:
“Người già rồi, hôm nay lưng đau lắm. Sau này mẹ không đưa nữa, hai đứa tự lo đi.”
Nó sững người:
“Mẹ đừng làm khó con! Bọn con bận thế này, lỡ đi muộn thì mất luôn khoản thưởng chuyên cần cả tháng.”
Tôi dửng dưng:
“Không quan tâm, hôm nay mẹ mệt, không đi được. Không thì để Thông Thông xin nghỉ đi.”
Nghe vậy, Thông Thông mừng rỡ:
“Con cũng không khỏe, con không muốn đi học, con muốn ở nhà với bà nội!”
Con dâu tức tối đá thằng bé một cái, nó khóc òa lên. Trước kia, chắc chắn tôi đã vội bế cháu vào lòng dỗ dành. Nhưng giờ tôi đã hiểu, tất cả chỉ là trò diễn để ép tôi.
Thấy tôi vẫn im lặng, cô ta kéo con đi, còn hung hăng đóng sầm cửa:
“Cái nhà này tôi không sống nổi nữa! Rồi sớm muộn cũng l/y hô/n thôi!”
Tôi cố ý nói với con trai:
“Con à, con cứ l/y hô/n đi, cái điệu bộ này rõ ràng chỉ là giả vờ.”
Nó quay đầu liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh lùng, chẳng còn chút nào là sự kính trọng thương yêu khi còn nhỏ, khiến tôi lạnh toát cả người.
Nó không nói một lời, chỉ cầm chìa khóa xe bỏ ra ngoài.
Đến lúc đó tôi mới nhận ra, bao năm nay nó luôn lấy sự không vừa ý, không thoải mái của mình để ép tôi phải nhượng bộ.
Trong lòng đứa con trai này, tôi đã sớm biến thành một công cụ muốn gọi thì đến, muốn bỏ thì bỏ.
Trong thoáng chốc, tôi nhớ lại lần đầu gặp Lâm Nhất Minh.
Cậu bé dùng bàn tay nhỏ xíu nắm chặt cổ tay tôi:
“Mẹ, đừng đi, con chỉ còn mình mẹ thôi.”
Vậy mà hôm nay, tại sao lại biến thành thế này?
Người ta càng lớn càng ích kỷ.
Ngủ trưa dậy, Vương Kiệt đăng mấy tấm hình trong nhóm gia đình, còn lôi thêm vài người vào.
Cô ta trực tiếp @ tôi. Tôi mở tập tin ra xem —【Giám định huyết thống】.
Kết quả: 【Lâm Nhất Minh và bà Thẩm Huệ Quân, không tồn tại quan hệ mẹ con ruột.】
Tôi choáng váng. Chuyện tôi giấu bao năm nay, sao cô ta cũng moi ra được?
Vương Kiệt: 【Đồ già kia, bà còn mặt mũi để Nhất Minh gọi bà là “mẹ” từng ấy năm à!】
【Đồ buôn người!】
4
Tôi không giận mà bật cười, đáp lại:
【Một mình tôi nuôi nó khôn lớn, bán nhà bán đất để cưới vợ cho nó, thế mà lại không xứng một tiếng “mẹ”?】
Vương Kiệt: 【Nếu không phải cha mẹ ruột tìm đến, chúng tôi còn chẳng hay biết! Bà vốn là kẻ trộm trẻ con! Giờ chúng tôi không truy cứu nữa, bà cút khỏi nhà này, từ nay chấm dứt quan hệ, coi như xong.
【Sau này đừng làm phiền vợ chồng tôi, cũng đừng bén mảng tới gần Thông Thông.
【Nó không có loại bà nội ghê tởm như bà!】
Mẹ Vương Kiệt: 【Đúng thế, nể tình trước đây, hai đứa nó không truy cứu, bà cũng nên biết xấu hổ, đừng bám lấy nhà con gái tôi nữa.】
Tôi lập tức gửi một đoạn thoại dài:
“Năm đó cha mẹ ruột nó vì dị tật bẩm sinh mà vứt bỏ dưới gầm cầu, chính tôi nhặt về coi như con ruột mà nuôi. Thế mà lại bảo tôi là buôn người?
Không có tôi, cái mạng nhỏ này sớm đã chẳng còn!
Bảo Lâm Nhất Minh ra đây, tôi muốn trực tiếp hỏi nó! Nó có còn nhận tôi là mẹ nữa hay không!”
Cuối cùng, Lâm Nhất Minh cũng lên tiếng, nhưng chỉ nói một câu:
【Cô à, cô có thể dọn ra ngoài để tôi bình tĩnh không? Bây giờ tâm trạng tôi rất rối.】