Sau khi ly hôn, tôi đưa con về nhà mẹ đẻ sống suốt ba năm.
Gần đây gia đình chuẩn bị xây nhà mới, nhà cũ bị dỡ rồi nên không còn chỗ ở.
Tôi lặng lẽ lên trấn thuê một căn nhà tự xây, đủ chỗ cho cả gia đình đông người chúng tôi ở tạm.
Vậy mà lúc về nhà, tôi lại thấy mẹ đang chỉ huy thợ dựng mấy căn nhà tôn tạm thời.
Tôi đếm thử, chỉ có ba phòng ngủ.
Liền hỏi mẹ:
“Mẹ ơi, sao chỉ có ba phòng vậy ạ?”
Mẹ cụp mắt, không nói gì, quay đầu bỏ đi.
Em dâu tôi thì lên tiếng với giọng châm chọc:
“Nhà mình chỉ có năm người thôi, ba mẹ một phòng, vợ chồng em một phòng, con em một phòng, ba phòng là đủ rồi.”
Tôi tìm mẹ nói chuyện cho rõ.
Bà lườm tôi một cái, rồi lạnh nhạt bảo:
“Nhà mới xây là để cho em trai mày ở. Mày là con gái đã gả đi rồi, tranh giành cái gì?”
Trong lòng tôi thấy nghẹn.
Ngay hôm đó, tôi dắt con quay lại thành phố, về sống trong căn nhà lớn của chính mình.
1
Ba năm trước, mẹ tôi bị ngã gãy chân, bố thì bận làm đồng, chẳng ai chăm sóc được.
Đúng lúc tôi ly hôn, bèn dắt con gái ba tuổi về nhà mẹ đẻ ở.
Ba năm nay, tôi vừa bỏ tiền vừa bỏ công, chăm sóc bố mẹ, nấu nướng dọn dẹp mọi việc trong nhà.
Nghĩ đến cảnh em trai và em dâu kiếm được ít, tôi còn chủ động đóng học phí cho con họ.
Gửi cả hai đứa — con gái tôi và cháu trai — vào trường mầm non đắt nhất huyện.
Ba năm rồi, tôi đã coi nơi này như mái nhà của phần đời còn lại, chuyện lớn chuyện nhỏ đều dồn tâm lo liệu.
Vậy nên lúc em dâu than nhà cũ vừa nhỏ vừa xuống cấp, tôi lặng lẽ đưa tiền cho bố mẹ, bảo họ tìm người xây nhà mới.
Sau đó tôi lập tức lên trấn thuê nhà để cả nhà dọn qua ở tạm.
Nhà vừa thuê xong, tôi vội vàng chạy về báo tin, giục mọi người thu dọn hành lý.
Kết quả vừa đến cổng, tôi đã thấy cháu trai dùng đá ném con gái tôi.
“N–gười ngoài, đồ ăn bám, cút khỏi nhà tao, ở đây không hoan nghênh hai người nữa!”
Con gái tôi đỏ hoe mắt cãi lại:
“Mẹ chị ở đây, đây cũng là nhà chị!”
Cháu trai ôm bụng cười ha ha, mới sáu tuổi mà gương mặt đã đầy sự kiêu căng khó chịu.
“Mẹ tao nói rồi, con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài, mẹ mày không phải người nhà này nữa, mày càng không! Chỉ được về vào mấy ngày lễ thôi!”
Tôi nhìn sang em dâu đang nhẩn nha ăn hạt dưa, mong cô ta mở miệng quản con mình.
Cô ta làm như không thấy, chỉ gọi con trai:
“Tiểu Quân, lại đây ăn dưa đi, kẻo bị mấy con mọt trong nhà ăn trộm mất.”
Rõ ràng là đang chĩa vào tôi.
Tôi thật sự bất ngờ.
Ba năm nay không nhìn ra bộ mặt thật của em dâu, cùng lắm chỉ là ít nói chuyện với tôi. Giờ chuẩn bị xây nhà, cô ta chẳng buồn che giấu nữa.
Tôi liếc qua mấy gian nhà tôn đang dựng dở, hỏi mẹ:
“Mẹ, nhà mình bảy người mà sao chỉ dựng có ba phòng ạ?”
Mẹ tôi bước ngang qua như người ngoài, không thèm đáp.
Tôi dắt con gái đến trước nhà tôn, chỉ vào một gian:
“Vân Vân, đây là phòng của hai mẹ con mình.”
2
Tôi vừa dứt lời, vỏ hạt dưa của em dâu đã bay xuống chân tôi.
“Da mặt chị cũng dày nhỉ. Về đây ăn bám ba năm tôi không nói gì. Giờ bố mẹ chồng tôi chưa xây xong nhà, chị còn mơ tưởng chiếm phòng?”
“Đàn bà đi lấy chồng mà còn xen vào chuyện nhà mẹ đẻ, chị không biết đó là điều tối kỵ sao?”
“Đàn bà ly dị, dắt theo một đứa con, còn dám về nhà mẹ đẻ ở, nói ra người ta cười thối mặt.”
Nói xong, cô ta bế thằng bé đặt đúng lên chỗ tôi vừa chỉ.
“Con tôi lớn rồi, sau này phải có phòng riêng! Hai mẹ con chị tự đi tìm chỗ khác đi!”
Tôi nhìn sang ngôi nhà mới đang xây.
Tiền vật liệu, chín phần là tôi đưa ra.
Em trai tôi làm ở quán trà sữa trên huyện, mỗi tháng chưa nổi ba nghìn tệ.
Lần xây nhà này, nó chỉ góp được ba vạn.
Nghĩ bố mẹ vất vả, tôi đã âm thầm chuyển ba mươi vạn cho họ.
Bố mẹ không nói cho em trai và em dâu biết.
Nên giờ em dâu mới dám làm càn như vậy.
Không muốn đôi co với cô ta, tôi đi tìm mẹ nói chuyện.
Bà đang bận trong bếp tạm.
Tôi vừa vào, bà đã tiện tay ném cho tôi một chậu lòng heo.
“Rửa nhanh lên, lát nữa bố con mày và em mày đi làm về, phải nấu kịp.”
Tôi nhìn đống lòng bẩn thỉu ấy, không động tay.
Nhẹ nhàng nhắc mẹ:
“Con ở đây ba năm rồi, cơm nước phần lớn con làm, tiền sinh hoạt cũng là con gánh.”
Mẹ tôi đập mạnh cái rổ xuống bàn, cau có lườm tôi.
“Nhà con không yên ổn thì đừng tới quấy rối nhà này!”
Nghe câu đó, lòng tôi thắt lại.
Mẹ như được mở van, chỉ tay vào mặt tôi mắng:
“Tao nói cho mày biết, Tiểu Tuyết là con dâu của nhà này. Sau này tao với bố mày dưỡng già còn phải trông vào nó. Mày không được gây chuyện!”
“Đừng nói chuyện nấu cơm. Con gái gả đi rồi, về nhà giúp việc là điều đương nhiên!”
“Em trai mày không đuổi mày đi ngay là tốt lắm rồi. Mày không biết cảm ơn thì thôi, còn đòi hỏi này nọ, tham quá rồi đấy!”
Thấy mắt tôi đỏ lên, bà quay mặt sang chỗ khác, lạnh giọng:
“Tóm lại, nhà mới là xây cho em trai mày. Không liên quan đến mày. Con mày cũng lớn rồi, ở đây không tiện. Mày tự nghĩ cách đi.”
Tôi thấy uất nghẹn, liền chạy ra ruộng tìm bố.
Em trai nhìn tôi một cái rồi bỏ đi.
Bố hút xong điếu thuốc, đưa tôi xem ảnh một người đàn ông.
“Ông ấy ở làng bên, hơn mày tám tuổi, cũng ly hôn rồi. Mày dẫn con qua đó, coi như có mái nhà.”
Tôi hoàn toàn sụp đổ, nước mắt rơi lã chã.
“Con không lấy chồng.”
Mặt bố lập tức sầm lại:
“Con gái lớn phải gả chồng! Suốt ngày ở nhà đẻ, mày làm mất mặt cả nhà!”
Tôi nghẹn lại.
Không ngờ người bố luôn bênh tôi trước mặt người ngoài, lại nghĩ như thế.
Tôi nói trong nước mắt:
“Hồi đó đâu phải con tự đòi về, chính bố bảo mẹ ám chỉ con phải về chăm.”
Bố nhăn mày:
“Chuyện nào ra chuyện đó! Với lại, chân mẹ mày lâu khỏi rồi, mày còn giả vờ không biết để bám trụ ở đây. Bọn tao không nói, không có nghĩa là bọn tao thích!”
Tôi ngồi xuống bờ ruộng, im lặng rất lâu.
Rồi tôi chợt hiểu ra.
Từ trước đến giờ, người cần được giúp… chẳng phải là tôi.