12
Nửa năm sau.
Chu Đình đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn: “Đoán xem chị vừa nghe gì? Bên hãng luật của Thẩm Nghiễn mất khách lớn, các cổ đông đang tính rút vốn.”
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình tablet, rồi tiếp tục sửa đề án: “Ừm.”
“Nghe bảo dạo này hắn xuống dốc, làm hỏng liền hai vụ. Hôm qua còn bị chụp ở cổng tòa, quát tháo phóng viên, clip lên hot search rồi.”
Tôi ngẩng đầu, thấy ngoài vách kính là một bóng người quen.
Thẩm Nghiễn mặc sơ mi nhàu, tay cầm bìa hồ sơ, quầng thâm đậm.
Anh mím môi cười với tôi qua lớp kính, khóe miệng cong gượng gạo.
“Gọi bảo vệ không?” Chu Đình hỏi.
Tôi lắc đầu, đứng dậy đi ra.
Mắt anh bừng sáng: “Du Du…”
“Có chuyện gì?”
Anh đưa bìa hồ sơ: “Nhớ em từng muốn đăng ký khóa ngắn hạn ở Wharton… anh nhờ người gom hết tài liệu, thư giới thiệu cũng chuẩn bị sẵn rồi.”
Tôi nhìn vệt mực chưa rửa sạch trong kẽ móng anh, bỗng thấy nực cười.
Kỷ niệm ba năm, tôi từng nói muốn học khóa này, anh bảo “phí thời gian, thà nhận thêm vài vụ còn hơn.”
“Không cần.”
“Anh biết em hận anh…”
“Tôi nói rồi, tôi không hận anh.” Tôi cắt lời. “Hận cần cảm tình. Với anh, đến cả chán ghét tôi cũng lười.”
Yết hầu anh chuyển động: “Ít nhất cho anh bù đắp…”
“Thẩm Nghiễn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Thật ra anh không yêu tôi. Anh chỉ thấy mất tôi… hơi uổng.”
Đồng tử anh co rút.
“Anh muốn tôi cứ quẩn quanh bên anh, vì anh biết chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu.” Giọng tôi đều, như đang thuật lại một sự thật hiển nhiên. “Anh chỉ muốn yên tâm hưởng tất cả điều tốt đẹp từ tôi, hưởng cái cảm giác tôi mang lại.”
Bìa hồ sơ tuột khỏi tay, giấy tờ rơi vãi.
Một lá thư giới thiệu lộ tiêu đề, cuối thư là chữ ký của vị thầy mà anh luôn tự hào.
“Không phải vậy…” Giọng anh khàn đặc. “Anh thật sự biết mình sai rồi…”
“Anh giỏi nhất là dùng lời nói để yêu tôi.” Tôi cúi nhặt một tờ, phủi nhẹ. “Nhưng trong hành động của anh, tôi chẳng thấy chút yêu thương nào.”
Hơi thở anh dồn dập, ngón tay vô thức véo gấu áo.
Chiếc áo này sinh nhật năm ngoái tôi tặng, ngày đó anh bảo “lòe loẹt”, chưa từng mặc lần nào.
“Tôi dùng sự nhẫn nhịn không đáy và những lần thỏa hiệp…” Tôi nhét giấy lại vào tay anh. “Đổi lại chỉ là anh lấn tới.”
Thẩm Nghiễn chộp cổ tay tôi: “Cho anh cơ hội cuối! Anh sẽ thay đổi tất cả! Anh có thể nghỉ việc… mình ra nước ngoài… em chẳng phải luôn muốn đến Na Uy ngắm cực quang sao?”
Tôi gỡ từng ngón tay anh ra: “Thẩm Nghiễn, buông tha tôi đi.”
“Không có em anh sống không nổi…” Gối anh chùng xuống như sắp quỳ. “Xin em…”
“Vì sao? Vì sao em cứ không chịu tha thứ cho anh! Anh đã hạ mình đến thế này rồi, rốt cuộc em cố chấp cái gì!”
Gương mặt anh thoắt trắng bệch.
“Không, chẳng qua là anh sống quen rồi thôi.” Tôi lùi lại một bước, “quen có người là ủi sơ mi, quen có người nửa đêm nấu canh giải rượu, quen có người vô điều kiện dung túng sự ích kỷ của anh.” Tôi bật cười: “Anh yên tâm, sớm muộn gì cũng có kẻ ngốc khác thay tôi làm mấy việc đó.”
“Nửa năm nay anh làm hỏng ba vụ lớn.” Anh cười khổ. “Tuần trước hội đồng bỏ phiếu, nhất trí yêu cầu anh tạm nghỉ.”
Gió thổi rối tóc anh.
Tôi để ý cổ tay áo anh sờn đi, điều trước đây tuyệt đối không thể xảy ra.
“Em biết điều mỉa mai nhất là gì không?” Anh nhìn về phía đèn neon xa xa. “Những khách hàng mà anh từng lấy làm cái cớ để lảng tránh em, khi anh liên tiếp thất bại, chẳng một ai đứng ra nói giúp.”
Tôi nhấp một ngụm champagne, không lên tiếng.
“Lý Gia Niệm tuần trước kết hôn rồi.” Anh bỗng nói. “Lấy một nhân viên môi giới bất động sản.”
“Cô ấy còn gửi thiệp mời, cảm ơn anh vì đã ‘chăm sóc’ năm nào.” Anh rút điện thoại cho tôi xem đoạn chat, dòng cuối là Lý Gia Niệm viết:
“Thật ra đêm hôm đó em đâu có đau dạ dày, chỉ muốn thử xem anh có đến không thôi.”
Tôi bật cười lạnh: “Bây giờ mới thấy rõ à?”
13.
“Không.” Anh cất điện thoại, “Anh đã sớm biết. Nhưng lúc đó anh hưởng thụ cảm giác được cần đến, hưởng thụ…” Giọng anh thấp dần, “…hưởng thụ sự an toàn khi biết em sẽ mãi đứng đó chờ anh.”
Có người từ xa gọi tên tôi.
Tôi xoay người định đi, anh bất ngờ giữ chặt cổ tay tôi: “Anh đã bán xe, bán cổ phiếu, gom tiền mở văn phòng luật nhỏ. Bắt đầu lại từ đầu, không còn tiệc tùng, cũng chẳng có Lý Gia Niệm… em có thể—”
“Thẩm Nghiễn.” Tôi ngắt lời. “Anh có biết ba tháng nay tôi đã làm gì không?”
Anh ngẩn ra.
“Tôi lấy chứng chỉ sommelier, được thăng chức, tuần trước vừa ký hợp đồng xuyên quốc gia.” Tôi giơ tay, chiếc đồng hồ mới lấp lánh ánh sáng lạnh. “Còn anh thì sao? Mải lo phá nát đời mình.”
Sắc mặt anh lập tức tái nhợt, thân hình như bị rút mất xương sống.
Khi tôi quay bước, anh đột ngột gọi với theo: “Nếu… nếu đêm tai nạn năm đó, anh lập tức đến bên em…”
“Không có ‘nếu’.” Tôi không quay đầu. “Đêm đó mưa rất to, tôi rất sợ. Nhưng anh đã không đến. Thế là đủ.”
Bước vào quán cà phê, Chu Đình tròn mắt: “Anh ta… khóc rồi à?”
Tôi không ngoảnh lại, bưng tách cà phê lên: “Chỉ là nước mắt cá sấu thôi.”
Ngoài cửa kính, Thẩm Nghiễn vẫn đứng chết lặng, vai sụp xuống như mất hết sức lực.