5
Tôi không còn gặp lại Kỷ Từ nữa.
Người ta nói rằng Kỷ Từ đã được sắp xếp đi du học từ rất sớm.
Còn Thiên Tuyết, sau kỳ thi đại học, cũng sẽ đến cùng một trường với anh.
Những điều đó chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Càng gần đến kỳ thi, tôi lại càng tĩnh tâm hơn, dồn hết sức vào việc học.
Trong lớp, những lời đồn ác ý cũng ngày một nhiều.
Ví dụ, có người nói món quà tôi tặng Kỷ Từ là do tôi ngủ với đàn ông để có được.
Cũng có người bảo, Kỷ Từ không chịu đến trường nữa là vì thất vọng tột cùng với tôi, đến mức bị tổn thương.
Tôi chính là kẻ tội đồ đã làm tổn thương Kỷ Từ.
Những ánh mắt soi mói và lời đàm tiếu độc địa, tôi đều mặc kệ.
Tập bài tập mà tôi đã làm cẩn thận bị người ta giẫm lên, sau đó ném vào bồn nước.
Tôi nhặt nó lên, thấy tập sách đã ướt đẫm và không thể sử dụng được nữa.
Tôi vứt nó vào thùng rác, rồi quay lại chỗ ngồi, tiếp tục giải nốt những bài tập đang dang dở.
Cho đến một lần, bàn học của tôi bị đổ đầy mực.
Tôi bình tĩnh hỏi: “Ai làm?”
Không ai trả lời, chỉ có những tiếng bàn tán nhỏ dần trong lớp.
“Nếu không ai đứng ra, tôi sẽ báo với giáo viên và nhờ kiểm tra camera.”
Cô gái ngồi trước tôi quay lại, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Là tôi làm đấy, Thư Diêu. Chỉ một chuyện nhỏ như vậy mà cũng phải báo giáo viên kiểm tra camera sao? Nếu không chịu nổi, tốt nhất cô nên về học lại mẫu giáo đi.”
“Tôi chỉ không thể chấp nhận được cách cô đối xử với thiếu gia Kỷ.”
“Học nhiều như thế để làm gì, đến chút liêm sỉ cũng không có. Sau này, chi bằng đi bán bánh kếp cùng mẹ cô đi.”
Cả lớp bật cười rần rần.
Tôi đứng dậy, bước tới bàn của cô ta, cầm quyển tập của cô ta và xé tan thành từng mảnh.
Có lẽ không ngờ tôi lại phản kháng, ánh mắt cô ta từ ngỡ ngàng chuyển thành giận dữ.
“Thư Diêu, cô làm cái gì vậy!”
Trong lớp, cũng có vài bạn lên tiếng bênh vực tôi.
Nhưng đa số vẫn chọn cách cười nhạo, hoặc im lặng.
Tôi khẽ nhếch môi cười: “Tôi mong đây là lần cuối. Lần sau, đừng trách tôi không chỉ xé sách bài tập của cô.”
6
Kết quả thi đại học được công bố, tôi đạt được một thành tích khá tốt và nộp nguyện vọng vào một trường ở Bắc Kinh.
Mùa hè sau khi tốt nghiệp, tôi và Thư Viễn thường xuyên ra phụ mẹ bán bánh kếp.
Trong lời của Thiên Tuyết và một số người khác, việc nướng bánh kếp là một công việc thấp kém, và họ đeo lên cặp kính định kiến, cho rằng những người nướng bánh kếp đều thuộc tầng lớp hạ lưu.
Mẹ tôi làm bánh kếp, tôi là con gái của bà, vậy tôi cũng bị xem là kẻ hạ lưu.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Mẹ tôi không ăn trộm, không ăn cắp, chúng tôi dùng chính đôi tay mình để kiếm tiền.
Có thể có những người sinh ra trong gia đình giàu có, bố mẹ họ đều có công việc cao quý, lương cao.
Tôi không ghen tị, bởi tôi cảm thấy tự hào vì mẹ có thể làm ra những chiếc bánh kếp ngon như vậy.
Một ngày nọ, Thiên Tuyết đến quầy bánh kếp, mỉm cười nói với tôi:
“Thư Diêu, tôi sắp đi du học, sẽ học chung trường với Kỷ Từ.”
“Lần này đến đây là để tạm biệt cô.”
Tôi đang bận rộn làm bánh kếp, chỉ đáp:
“Đi đường bình an.”
Nụ cười của cô ta thoáng chốc đông cứng.
“Tôi muốn một cái bánh kếp, không cần trả lại tiền, đây là 100 tệ.”
Tôi trả lại cô ta 95 tệ.
Nhưng cô ta không nhận, còn ném luôn chiếc bánh vào thùng rác.
“Thư Diêu, tỉnh mộng đi.”