1
Bạn thân vẫn không chịu tin:
“Chuyện này chưa chắc đã đơn giản thế đâu? Lục Viễn Chu đối xử với cậu tốt thế cơ mà, trong giới ai chẳng biết anh ấy nổi tiếng sủng vợ…”
Tiếng chuông báo động của chiếc Maybach vang lên chói tai, nuốt chửng nốt câu nói của cô ấy.
Tôi vội vàng cúp máy, kéo chặt khẩu trang che nửa khuôn mặt, ấn vành mũ thấp xuống che lấp cả đôi mắt, rồi nhanh chóng lẩn về xe mình.
Tiếng còi hú kéo dài không dứt, vang vọng trong bãi đỗ xe trống trải, dội lại từng hồi ong ong.
Tôi dán mắt về phía cửa thang máy, tim đập dồn dập như trống trận.
Chừng mười phút sau, bóng dáng Lục Viễn Chu xuất hiện.
Vẫn là bộ vest cao cấp nhăn nhúm ấy, trong ngực ôm hai thùng trứng lớn, tay còn xách theo túi đồ căng phồng, mép túi thò ra mấy cọng rau xanh và một gói băng vệ sinh.
Ngay sau đó, một cô gái trẻ đi theo phía sau anh.
Tôi nương theo tấm kính xe phản chiếu mà nhìn kỹ.
Cô bé vóc dáng gầy gò, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt của tuổi dậy thì — rõ ràng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
Lục Viễn Chu năm nay mới hai mươi tám, tuyệt đối không thể có đứa con riêng lớn đến thế.
Vậy thì…
Một luồng lạnh buốt dọc sống lưng ập lên.
Bao nuôi tình nhân thôi chưa đủ, anh ta còn muốn nhúng tay vào một đứa bé như thế? Thật chẳng khác nào cầm thú.
Ép xuống cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày, tôi vội rút điện thoại chụp vài tấm ảnh, rồi khởi động xe rời đi.
Về đến nhà chưa đầy nửa tiếng, cửa đã mở.
Lục Viễn Chu cười bước vào, thấy tôi ngồi trên sofa thì tiến thẳng lại, véo má tôi:
“Cái khí thế đập xe vừa rồi đâu rồi? Sao bây giờ lại im re thế này?”
Siêu thị kia vốn là sản nghiệp của tập đoàn Lục thị, việc anh nhanh chóng điều tra ra thủ phạm là tôi cũng chẳng có gì lạ.
Tôi quay mặt đi, không đáp.
Anh ngồi xổm xuống, cầm tay tôi xoay tới xoay lui kiểm tra.
“Kính chiếu hậu cũng bị đập nát, chắc em dùng nhiều sức lắm nhỉ? Tay có đau không?”
Thấy bộ dáng anh lo lắng, lòng tôi lại dấy lên một chút áy náy.
Năm năm kết hôn, anh luôn cưng chiều tôi đến mức không còn giới hạn.
Đừng nói là đập xe, ngay cả khi tôi có dỡ cả công ty của anh, có lẽ điều anh lo duy nhất cũng chỉ là tay tôi có bị thương hay không.
Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên đã nhanh chóng bị cuộc điện thoại nói dối kia dập tắt.
Thấy tôi vẫn im lặng, Lục Viễn Chu tiếp tục cười làm lành:
“Cô bé đó là học trò anh tài trợ, tên Lâm Vi Vi. Bố mẹ mất sớm, sống với bà. Hôm nay xuống thành phố lấy học bổng, anh tiện mời em ấy bữa cơm.”
“Sợ em mang bầu, nhạy cảm dễ nghĩ nhiều, nên anh không dám nói thật.”
“Không tin thì mai anh đưa em đến gặp bà ngoại của Vi Vi, để bà xác nhận với em.”
“Trong lòng anh chỉ có em và con, nào còn chỗ cho ai khác?”
Ánh mắt anh chân thành, khiến cơn áy náy vừa nén xuống lại trỗi dậy.
Nghĩ đến cảnh anh quan tâm cô bé trong siêu thị, đúng là giống sự lo lắng của một bậc trưởng bối dành cho lớp nhỏ hơn.
Đúng vậy, Lục Viễn Chu chưa từng lừa tôi.
Có lẽ là do hormone thai kỳ khiến tôi đa nghi, suy nghĩ lệch lạc.
Cơn giận trong lòng nguôi đi quá nửa, tôi rúc vào lòng anh, lí nhí:
“Xin lỗi nhé, em không nên nghĩ bậy.”
Anh cười xoa tóc tôi, giọng đầy chiều chuộng:
“Biết sai là tốt rồi. Lần sau mà còn dám đập xe anh, thì…”
“Thì sao?” Tôi ngẩng đầu trừng mắt.
Lục Viễn Chu cố ý kéo dài giọng, rồi bất ngờ ghé sát tai tôi, hơi thở nóng rực phả đến khiến vành tai tôi đỏ bừng.
“Thì phạt em mặc bộ đồ ren đen kia cho anh xem.”
Mặt tôi đỏ lựng, vội đưa tay đẩy anh.
Đó là bộ đồ lót gợi cảm anh lén mua cho tôi, vải vóc chẳng đáng bao nhiêu, tôi chưa từng mặc một lần.
Anh giữ chặt tay tôi, kéo vào ngực mình, bật cười thấp giọng:
“Ai bảo em chọc giận anh? Phải có chút hình phạt chứ.”
Chúng tôi quấn quýt lăn trên sofa, khung ghế bị va đập phát ra tiếng kẽo kẹt.
Cười đùa đủ rồi, tôi tựa vào lồng ngực anh thở dốc, thầm mắng mình suy nghĩ lung tung.
Lục Viễn Chu đứng dậy định vào bếp nấu ăn.
Anh vừa bước đi, chiếc điện thoại để trên bàn trà bất chợt sáng lên.
Một tin nhắn lạ hiện ra, đâ//m vào mắt tôi đau buốt:
“Dỗ xong cô vợ nhỏ chưa?”
“Trứng lòng đào làm xong rồi, em cũng tắm rửa sạch sẽ, chỉ chờ anh đến ăn thôi.”
2
Ăn cái gì?
Là trứng lòng đào?
Hay là… người đàn bà gửi tin nhắn này?
Ngực tôi như bị nhét một cục bông ướt, nặng nề, nghẹn thở.
Tôi run rẩy cầm điện thoại, mở khung chat với bạn thân, ngón tay không ngừng run lên:
“Giúp tớ điều tra lịch trình gần đây của Lục Viễn Chu, đặc biệt là những lần đi với một cô gái tên Lâm Vi Vi.”
Vừa bấm gửi, tiếng máy hút mùi trong bếp ngừng lại.
Lục Viễn Chu lau tay bước ra, liếc điện thoại, tiện tay ném trở lại bàn.
“Vợ này, công ty có việc gấp, anh phải ra ngoài một chuyến.”
Bình thường, tôi chỉ giục anh đi nhanh kẻo lỡ việc.
Nhưng hôm nay, cổ họng nghẹn ứ, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu:
“Anh… nhất định phải đi sao? Anh đã hứa sẽ cùng em đi khám thai mà.”
Lục Viễn Chu sững người một thoáng, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
“Đừng quậy nữa, anh sẽ về ngay thôi.”
“Em luôn biết điều, đừng để anh khó xử trong chuyện công ty.”
Nói xong, anh vội vàng bước vào phòng ngủ, chộp lấy cặp công văn định đi ngay.
Khi đi ngang qua tôi, chiếc cặp khẽ lắc, hé ra một góc ren đen quen thuộc bên trong.
Chất liệu ấy, viền hoa văn ấy — y hệt bộ đồ lót ren anh từng tặng cho tôi.
Chưa kịp nhìn rõ, cửa đã “rầm” một tiếng đóng sập.
Anh vội đến mức thậm chí không nói một câu tạm biệt.
Cả người tôi như bị rút sạch xương cốt, lảo đảo lao vào phòng ngủ, đầu gối va mạnh vào chân giường cũng chẳng thấy đau.
Mở ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo, chiếc hộp nhung nằm im lìm nơi đó, nhưng bên trong trống rỗng.
Bộ đồ lót ren đen kia, quả nhiên đã biến mất.
Dạ dày cuộn trào như muốn lật tung, tôi ôm cánh cửa tủ mà nôn khan.