“Viễn Chu, có phải Bạch Nhu họ làm không? Em sợ lắm, em sợ làm hại đến con…”
Anh nhìn tờ giấy, sắc mặt âm trầm, nhưng giọng lại dịu xuống dỗ dành tôi.
Vài ngày sau, tôi càng cố tình phóng đại, liên tục nói mình nghe tiếng bước chân ngoài cửa, hoặc nhận được gói hàng lạ.
Còn nhờ bạn thân giúp cắt từ camera khu phố, tạo ra bóng dáng mơ hồ của một người đàn ông xa lạ.
Thần kinh Lục Viễn Chu bị căng thẳng đến cực điểm.
Một mặt phải lo khủng hoảng công ty, một mặt sợ tôi và con gặp chuyện, cả người anh ta gầy sọp đi thấy rõ.
Bữa tối, anh ngồi trên sofa hút thuốc, gạt tàn đầy ắp tàn thuốc.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, khẽ thở dài:
“Viễn Chu, hay là… chúng ta ly hôn trước đi.”
Anh quay phắt sang, ngạc nhiên đến tột độ:
“Em nói gì cơ?”
Cúi mắt, tôi khẽ thở dài bất lực:
“Chuyện bây giờ ồn ào thế này, Bạch Nhu bọn họ chắc chắn không chịu dừng. Em lo sẽ ảnh hưởng đến con.
Chi bằng chúng ta ly hôn trước, chuyển hết tài sản sang tên em. Như vậy, dù họ có làm ầm, cũng chẳng được lợi gì.
Đợi con bình an chào đời, sóng gió lắng xuống, chúng ta lại tái hôn, được không?”
Lục Viễn Chu lặng thinh thật lâu, đến mức điếu thuốc cháy hết, tàn rơi xuống tay cũng không hay.
Tôi thừa biết anh lo sợ tôi ôm tài sản bỏ đi, nên chủ động nắm lấy tay anh, giọng tha thiết:
“Viễn Chu, bao năm nay em vẫn ở bên anh, giờ còn mang thai con anh, em có thể đi đâu được?
Em chỉ muốn cho con một môi trường an toàn, chờ mọi chuyện qua rồi, cả nhà mình sẽ sống thật tốt.”
Im lặng thêm một lúc, cuối cùng anh cũng gật đầu.
8
Ngày hôm sau, luật sư mang đến thỏa thuận ly hôn.
35% cổ phần tập đoàn Lục thị, năm căn hộ ở trung tâm thành phố, hai chiếc xe sang đặt riêng cùng toàn bộ tiền gửi ngân hàng, đều chuyển sang tên tôi.
Thế nhưng, lật đến trang cuối, ở phần phụ lục lại có một dòng chữ nhỏ:
【Nếu hai bên không tái hôn trong vòng một năm sau ly hôn, Tô Vãn phải trả lại 20% cổ phần Lục thị và ba căn hộ.】
Nắm chặt bản thỏa thuận ngồi trên sofa, đến khi Lục Viễn Chu trở về, mắt tôi đã sưng húp như quả óc chó.
Anh vừa đối phó xong cảnh Bạch Nhu chặn trước công ty, trên bộ vest còn vương bụi bẩn.
Vừa thấy tôi thế này, anh lập tức cuống quýt, nhanh chóng ngồi xổm trước mặt tôi.
“Có chuyện gì sao? Thỏa thuận có vấn đề à?”
Tôi mở văn bản ra, chỉ vào dòng điều khoản bổ sung, giọng run rẩy:
“Viễn Chu, ý này là sao?”
Ánh mắt anh lóe lên, định gấp lại thỏa thuận, giọng mang vài phần gượng gạo:
“Chỉ là… phòng ngừa em sau này đổi ý, coi như biện pháp bảo đảm. Dù sao số cổ phần đó là nền tảng của Lục thị, anh không thể…”
Tôi cắt ngang lời anh, nước mắt như chuỗi ngọc đứt chỉ rơi xuống, thấm vào mực in loang thành từng vệt.
“Anh sợ em cầm tài sản bỏ trốn, không chịu tái hôn đúng không?
Khi em ở bên anh, anh còn chưa có nổi văn phòng tử tế, em đã đưa cả tiền dưỡng già cha mẹ để lại cho anh xoay vốn. Lúc đó sao anh không sợ em chạy? Bây giờ em mang con của anh, vậy mà trong thỏa thuận anh còn thêm điều khoản này… Anh chưa từng tin em, đúng không?”
Những lời đó như mũi kim đâm thẳng vào tim Lục Viễn Chu.
Nhìn bộ dạng tôi khóc, anh dường như nhớ lại quãng ngày khởi nghiệp khốn khó.
Anh giật lấy thỏa thuận, vò thành cục rồi ném mạnh vào thùng rác:
“Anh khốn nạn! Là anh nghĩ nhiều quá! Ngày mai anh sẽ để luật sư soạn lại, bỏ hết điều khoản. Tài sản dưới tên anh, em muốn lấy bao nhiêu cũng được!”
Tôi không ngăn, chỉ ôm bụng, nức nở:
“Em không cần đồ của anh, em chỉ sợ… sợ trong lòng anh vốn chẳng có mẹ con em.
Hôm qua đi khám, bác sĩ nói con đã bắt đầu nghe được rồi. Em còn cúi xuống bụng nói với con, bố thương mẹ con mình nhất. Nhưng bây giờ…”
Anh hốt hoảng nắm tay tôi, bàn tay nóng ran đầy gấp gáp:
“Ngày mai anh sẽ để luật sư viết lại, không điều khoản gì hết, anh tay trắng ra đi cũng được! Đừng nghĩ linh tinh, chỉ là dạo này Bạch Nhu quấy rầy làm anh rối trí, mới hồ đồ như vậy!”
Nhìn bộ dạng lúng túng của anh, tôi chỉ cười lạnh trong lòng.
Rối trí sao? Rõ ràng anh chưa từng thật sự tin tôi.
Hôm sau, luật sư quả nhiên mang đến bản thỏa thuận mới, không còn điều khoản bổ sung.
Ký xong, Lục Viễn Chu cầm bút ngập ngừng thật lâu, cuối cùng nhìn chằm chằm vào bụng tôi:
“Chờ anh giải quyết xong chuyện của Bạch Nhu, chúng ta sẽ tái hôn, bắt đầu lại từ đầu.”
Tôi mỉm cười gật đầu, mắt dần đỏ hoe.
Không đâu, Lục Viễn Chu. Giữa chúng ta sắp đến hồi kết rồi.
Ký xong thỏa thuận, khối đá đè nặng lòng tôi suốt bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng trên mặt tôi vẫn giữ vẻ bịn rịn, cẩn thận cất thỏa thuận vào túi, nhẹ giọng nói:
“Hôm nay em muốn sang nhà bạn thân ở vài hôm. Anh ở nhà nhớ ăn uống đúng giờ.”
Anh không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng tôi buồn, liền gật đầu đồng ý.