Đã xảy ra chuyện lâu như vậy rồi, sao vị hôn thê của anh ta vẫn chưa xuất hiện? Không giống như đôi tình nhân ở phòng bên, cô gái kia sống chế//t không chịu rời đi, suốt đêm đều canh giữ.
Đúng vậy, đó mới gọi là tình yêu thần tiên. Nghe nói cô ấy suýt nữa đã liều chế//t theo Lục Thừa!
Ngoài phòng bệnh, tiếng trò chuyện của y tá không ngớt truyền vào.
Còn trong lòng tôi thì phẳng lặng, như một vũng nước chế//t.
Phải, tình yêu thần tiên.
Ngay cả tôi khi nhìn vào cũng thấy cảm động.
Nếu người con gái đó không phải vị hôn thê của tôi, nếu như trong lúc biết rõ tôi cũng đang hấp hối mà cô ấy không bỏ rơi tôi—
Có lẽ tôi cũng sẽ rơi nước mắt vì xúc động.
Nhưng giờ thì tốt rồi.
Một vụ ta//i nạ//n xe, tôi hoàn toàn tỉnh ngộ.
Người không yêu tôi, cho dù tôi có dốc cả sinh mệnh, cô ấy cũng sẽ không ngoái đầu nhìn lại.
Lâm Tuyết Như, tôi quyết định buông tay rồi.
Tôi khó nhọc cầm lấy điện thoại, phát hiện tin nhắn là do Lâm Tuyết Như gửi đến.
“Cố Vân, anh ở đâu? Tôi biết anh chẳng hề bị thương, đừng giả vờ nữa! Lúc ta//i nạ//n xảy ra, đầu anh thậm chí không chảy một giọt má//u! Mau liên lạc với bệnh viện, sắp xếp bác sĩ và phòng bệnh tốt nhất đi! A Thừa gặp ta//i nạ//n đều là vì anh cả đấy!”
Tôi không trả lời.
Đầu bên kia có vẻ mất kiên nhẫn.
“Cố Vân! Đến nước này rồi mà anh còn giở trò sao? Người ta đang giành giật mạng sống, anh muốn hại chế//t A Thừa à? Nếu anh không sắp xếp ổn thỏa, thì đám cưới này chẳng cần thiết nữa!”
Tôi lặng im rất lâu, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ngày cô ấy đồng ý lời cầu hôn của tôi, chúng tôi cũng từng gặp một vụ va chạm xe. Không quá nghiêm trọng, không chảy má//u, nhưng xương ống chân tôi cũng bị nứt nhẹ.
Cô ấy xót xa vô cùng, mặc tôi khuyên thế nào cũng nhất quyết bắt tôi nhập viện dưỡng thương cho đến khi lành hẳn.
Ngày ngày chạy lên chạy xuống mua đồ, nghĩ đủ cách nấu từng bữa cơm dinh dưỡng cho tôi.
“Không chảy má//u thì sao? Anh vẫn gã//y xương đấy! Thương gân động cốt trăm ngày! Anh phải dưỡng cho lành rồi mới được xuất viện!”
Đôi khi, tôi lo lắng cô ấy quá vất vả.
Đã thuê bảo mẫu, sắp xếp quản gia, nhưng tất cả đều bị cô ấy gạt đi.
“Người khác em không yên tâm, mọi thứ của anh phải do chính tay em làm mới thấy an lòng!”
Khi ấy, tôi từng tin rằng chỉ cần yêu nhau, thì có thể vượt qua mọi khó khăn.
Không chút phòng bị, tôi trao trọn trái tim và tình yêu cho cô ấy.
Mãi đến lúc ta//i nạ//n xảy ra, cô ấy theo bản năng lao về phía mối tình đầu Lục Thừa, tôi mới thật sự tỉnh ra.
Yêu quả thật có thể vượt qua mọi trở ngại.
Nhưng tình yêu giữa tôi và cô ấy—
Có lẽ chưa từng tồn tại, chỉ là một chiều từ phía tôi.
Nhưng điều này với tôi, quá tà//n nhẫ//n.
Tôi lau đi vệt nước mắt đã khô trên mặt.
Sắc mặt trắng bệch, cố nén lại chút không nỡ và đau đớn trong tim.
Quyết liệt gõ xuống vài chữ:
“Được, hủy hôn lễ đi.”
Tôi không nhìn điện thoại nữa, ngồi lặng trên giường bệnh, cảm nhận khoảng trống nơi chân trái—chỉ thấy cả trái tim cũng rỗng tuếch.
Trời dần tối, tôi gượng gạo ăn từng thìa cháo loãng mà chẳng thấy mùi vị gì.
Cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh.
Chưa kịp phản ứng, Lâm Tuyết Như đã lao đến, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
Tôi ngẩn người, choáng váng.
“Cố Vân! Anh hèn hạ thế sao? Bảo sao tìm mãi không thấy, thì ra anh trốn ở phòng cạnh A Thừa để giả bệnh? Anh cố tình không giúp A Thừa phải không? Có gì hay ho chứ? Anh tưởng tôi ngu chắc! Rõ ràng anh không sao cả!
Cú va đó căn bản không nặng! Anh cố tình chắn cho tôi, là muốn khiến tôi áy náy đúng không? Tâm cơ của anh sao mà thâm sâu thế? Giờ còn bày trò ‘muốn bắt thì buông’, hủy hôn lễ? Ha! Thủ đoạn này thật vô vị!”
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy điên loạn, trái tim như rơi xuống tận đáy.
Từng có lúc tôi thấy dáng vẻ cô ấy nổi giận là đáng yêu, bởi vì khi đó, cô ấy giận để bảo vệ tôi.
Nhưng bây giờ, tôi lại chính là kẻ bị cô ấy trút giận.
Nỗi chua xót nghẹn nơi cổ họng, khó nói thành lời.
Những lời sắc bén ấy, cuối cùng cũng đâ//m thẳng vào tôi.
Mắng chán chê, cô ta cầm bát cháo nóng hất thẳng lên người tôi.
“Nhìn cái bộ dạng này của anh, thật khiến tôi phát tởm!”
Tôi há miệng, vừa định giải thích.
Thì Lục Thừa bất ngờ được đẩy vào phòng bằng xe lăn.
Sắc mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng vì cố gắng gượng sức.
“Xin lỗi, Cố Vân. Tôi chỉ là quá yêu A Như thôi. Tôi chưa bao giờ có ý định hại anh. Lúc va chạm tôi đã cố gắng giảm lực rồi… Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi.”
“Cố Vân, anh báo cản/h sá/t rồi đúng không? Cũng phải thôi, là tôi hại anh, tôi đáng phải ngồi t//ù. Nhưng xin anh, xin anh hãy đối xử tốt với A Như một chút, được không?”
Nói rồi, anh ta gắng gượng chống đỡ cơ thể, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.
Vết thương vốn chưa lành, giờ lại rỉ má//u, trông đặc biệt gh/ê rợ/n.
Lâm Tuyết Như lập tức đỏ hoe mắt, nhào tới ôm chặt lấy Lục Thừa.
Rồi gần như gào thét nhìn tôi:
“Cố Vân! Anh phải tận mắt thấy A Thừa chế//t đi mới hài lòng sao? Sao anh độ//c á//c đến vậy! Anh căn bản không có tim! Anh có mất mát gì đâu! Tại sao lại báo cảnh sát!
Nếu báo cản/h sá/t thì bắt cả tôi đi luôn đi! A Thừa mà có chuyện, tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh! Tôi càng sẽ không lấy anh!”
Tôi thoáng chao đảo.
Cơn đau ở chân trái như lan thẳng lên tim, đau đến nỗi gương mặt trắng bệch.
Tiếng bàn tán ngoài cửa càng lúc càng lớn, phần nhiều đều chỉ trích tôi.
Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì.
Qua dáng vẻ kiên quyết của Lâm Tuyết Như, tôi lại thấy hình bóng của quá khứ.