01
Trong buổi phỏng vấn tuyển nghiên cứu sinh.
Hà Dĩ Xuyên ngồi ở giữa hàng ghế của các giáo sư, nhìn tôi rồi đặt câu hỏi cuối cùng:“Nếu bệnh nhân của em bị dị ứng với ốc, em sẽ xử lý ra sao?”
Tôi căng thẳng quá mức, buột miệng đáp:“Thì khuyên người ta đừng ăn bún ốc nữa.”
Mấy giáo sư ngồi bên lập tức đưa tay che miệng, vai run lên vì cố nhịn cười.
Chỉ riêng Hà Dĩ Xuyên là mặt lạnh như tiền, cau mày nhìn tôi với vẻ cực kỳ không hài lòng:“Vậy tại sao nguyện vọng một của em lại chọn tôi?”
Tôi ngây thơ trả lời thật lòng:“Vì thầy đẹp trai.”
“Phụt…”
Cô giáo ngồi kế bên bật cười đến mức phun cả nước.
Tôi uể oải bước ra khỏi phòng phỏng vấn.
Những bạn đang xếp hàng sau tôi lần lượt giơ ngón cái:“Cậu ghê thật đấy, lần đầu tiên thấy các giáo sư cười vui như thế! Chắc chắn đậu rồi!”
Đậu gì mà đậu… Hà Dĩ Xuyên nhìn tôi như muốn ném ra ngoài kia mà.
Nhưng vì không muốn thua kém, tôi ngẩng đầu tự tin đáp:“Tất nhiên rồi.”
Trong lúc còn đang nơm nớp chờ kết quả, mẹ nhắn tin đến:“Con cứ yên tâm, mẹ đã nhờ người quen rồi, lần này chắc chắn đậu.”
Tối đến, danh sách trúng tuyển được công bố.
Ngoài sức tưởng tượng… tôi trúng tuyển. Hơn nữa còn là học trò duy nhất của Hà Dĩ Xuyên.
Những người bị Hà Dĩ Xuyên từ chối đều được phân cho viện trưởng, họ thấy không phục, kéo nhau đi hỏi lý do cho bằng được.
Hà Dĩ Xuyên lạnh nhạt đáp:“Các bạn quá ưu tú, không đủ tính thử thách.”
02
Tôi mừng rỡ như phát cuồng, vội vàng nhắn tin báo tin vui cho mẹ:"Con được nhận rồi! Học trò duy nhất của thầy Hà Dĩ Xuyên luôn đó!"
Nhắn xong lại không nhịn được mà tò mò hỏi tiếp:"Mẹ nói đã nhờ người quen là nhờ ai vậy? Có thể khiến đại thần như thầy Hà gật đầu, chắc là quan hệ lớn lắm đúng không?"
Mẹ tôi trả lời rất nghiêm túc:"Quan Âm Bồ Tát."
Tôi: ...
Được rồi, quan hệ này đúng là… không ai dám với tới.
03
Vừa mới nhập học chưa được bao lâu thì đến kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh.
Để lấy lòng các giáo sư, người thì mua trái cây, người thì tranh thủ chạy việc vặt…
Còn tôi, mua một bó hoa cẩm chướng, hai tay dâng lên:“Thầy Hà, chúc thầy nghỉ lễ vui vẻ ạ.”
Hà Dĩ Xuyên liếc mắt nhìn bó hoa, mặt không đổi sắc nói:“Em còn chưa nộp bài luận cho tôi, tôi vui vẻ kiểu gì được?”
Sếp vừa lên tiếng, cấp dưới lập tức cắm đầu cắm cổ làm việc.
Toàn bộ kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi không dám hó hé đi đâu, ngoan ngoãn ở nhà gõ bài luận mà anh giao.
Sau khi hoàn thành, tôi run run gửi cho anh, còn cẩn thận nhắn thêm một câu:“Thầy Hà, em đã hoàn thành bài luận rồi ạ.”
Không lâu sau, anh nhắn lại:“Làm tốt lắm, viết ổn đấy.”
Tôi mừng rỡ muốn nổ tung, vừa định khiêm tốn đôi câu, còn chưa kịp gõ xong hai chữ “cảm ơn”—
Anh lại nhắn tiếp:“Định gửi đăng ở đâu?”“Ý Lâm hay Độc Giả?”“Tối nay đến văn phòng tôi, sửa lại bản cuối.”
Tôi suýt khóc ngay tại chỗ. Tối nay tôi đã hẹn Tiểu Mỹ đi bar bung xoã rồi mà!
Sau vài giây suy nghĩ, tôi nhanh chóng nảy ra kế:“Không cần phiền thầy đâu ạ! Em đã giành được một chỗ ngon lành trong thư viện, tối nay sẽ cắm trại ở đó chiến đấu đến sáng!”
Một lúc sau, anh nhắn lại đúng một chữ:“Được.”
Phù… giữ được đêm nay rồi.
04
Trong quán bar rực rỡ ánh đèn, tôi xoay người theo nhịp nhạc, nhắm mắt tận hưởng… trai đẹp và rượu ngon mới là chân ái đời tôi.
Đang phiêu hết mình thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ Hà Dĩ Xuyên:“Em đang ở đâu đấy?”
Tôi giật mình, phản xạ siêu nhanh:“Vẫn ở thư viện ạ, thầy ngủ sớm nhé, đừng lo cho em~”
Một phút sau, anh gửi lại một bức ảnh — chính là tôi, đang lắc lư hết mình trên sàn nhảy.Dòng tin kèm theo chọc thẳng vào tim:“Đèn thư viện của em… sáng rực nhỉ.”
Tôi cứng người, từ từ cất điện thoại, hoảng hốt nhìn quanh.
Quả nhiên, góc quán bar tối nhất, có một người đàn ông ngồi đó, khí chất lạnh lùng cao ngạo, tay cầm ly rượu nhẹ xoay, cả người như phát sáng giữa đám đông.
Chính là Hà Dĩ Xuyên.
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi, không có một chút dao động. Tôi biết… tiêu rồi, lần này không chạy nổi nữa.
Tôi đành mặt dày bước đến, gượng cười:“Thầy Hà, thầy cũng tới bar thư giãn à?”
Anh nhấp một ngụm rượu, giọng điềm tĩnh:“Không.”“Tôi đến quán bar… để sửa luận văn.”
Người xung quanh phì cười.
Tôi thầm chửi trong lòng một câu: Chết tiệt, anh đang đá xéo tôi đấy à.
Kết cục của đêm hôm đó?
Tôi bị Hà Dĩ Xuyên xách về như xách một con gà lạc đường.Trái tim tôi… tan thành mảnh vụn.
05
Kỳ nghỉ Quốc Khánh còn chưa kịp tận hưởng đã vội khép lại.
Cuộc sống quay về guồng quay nhàm chán, còn tiết học lúc 8 giờ sáng thì chẳng khác nào một âm mưu mưu sát tập thể.