Ngay đêm trước lễ cưới với Tống Gia Vĩ, tôi nhận được một tập ảnh dày cộp từ thám tử tư mình đã thuê.
Ảnh chụp trong khuôn viên Disneyland.
Người đàn ông mà ai cũng nghĩ là điển hình của sự lạnh lùng và nghiêm khắc, lại đang đội chiếc bờm tai thỏ LinaBell màu hồng, ngồi xổm buộc dây giày cho một cô gái tóc nhuộm hồng với thần thái ngang ngược.
Tôi nhìn hết từng tấm ảnh, không rơi một giọt nước mắt, chỉ lặng lẽ bấm số gọi anh.
“Nếu trong lòng anh đã có người khác, thì hôn lễ này... mình dừng ở đây đi.”
Anh im lặng hồi lâu, rồi đáp: “Anh sẽ gửi cho cô ấy một khoản tiền, để cô ấy ra nước ngoài. Mọi chuyện sẽ không ảnh hưởng đến hai nhà.”
Và thế là, hôn lễ vẫn được tiến hành đúng lịch.
Nhưng khi tôi sắp cất lời nói “Em đồng ý”, thì cô gái tóc hồng ấy lại bất ngờ phóng xe máy lao thẳng vào giữa lễ đường.
Trên tay cô ta là một con d/ao, lư//ỡi d/ao ghì sát vào cổ: “Tống Gia Vĩ, nếu hôm nay anh dám cưới cô ta, thì anh cứ nhìn tôi và đứa con này ch/ết trước mắt anh đi!”
Anh sững sờ, ánh mắt hoảng loạn, đau đớn nhìn m//áu bắt đầu rỉ ra từ vết cắt.
Tôi khẽ tháo chiếc nhẫn đính hôn mười cara vừa đeo lên khi nãy, quay người ném thẳng xuống hồ:
“Anh đi theo cô ấy đi. Nếu lỡ xảy ra chuyện mạ/ng người, không gánh nổi đâu.”
1.
“Nhã Thy! Làm ơn tin anh!” – anh ta gào lên, giọng khàn khàn, ánh mắt vẫn đau đáu nhìn về phía cô gái kia.
“Người anh muốn cưới thật sự là em, Nhã Thy à… Cô ta chỉ là một sai lầm. Nhưng trong bụng cô ấy đang mang giọt m/áu của anh… Anh không muốn trong lễ cưới lại xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng. Em đợi anh một chút thôi, được không?”
Dứt lời, dưới ánh nhìn ch lặng của toàn bộ khách mời, anh ta siết chặt tay Lạc Cẩm, rời khỏi lễ đường không một lần ngoái đầu.
Khi đi ngang qua tôi, Lạc Cẩm còn ngẩng đầu kiêu ngạo, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.
Tôi chậm rãi tháo tấm khăn voan ra khỏi đầu, bình tĩnh nói:
“Các vị đều thấy rồi đấy, là Tống Gia Vĩ phụ tôi trước.”
“Chú rể bỏ đi rồi, vậy… hôn lễ này…” Có người trong đám đông cất tiếng ngập ngừng.
“Nhã Thy!” – mẹ Tống lập tức bước tới, nắm chặt lấy tay tôi, gương mặt giả lả với nụ cười chẳng giấu nổi sự lo lắng. “Gia Vĩ vừa nói là yêu con, muốn cưới con còn gì? Chỉ cần con chờ thêm chút nữa, nó nhất định quay lại!”
Cha Tống cũng vội tiếp lời: “Đúng vậy! Hai đứa từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, giờ sắp thành vợ chồng rồi, không thể dễ dàng bỏ cuộc như thế. Yên tâm đi, Gia Vĩ sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Ngay lúc đó, anh trai tôi bật cười lạnh:
“Giải quyết? Ý là bắt cô ta ph/á th/ai, hay ép em gái tôi chấp nhận cảnh chồng nuôi b//ồ n//hí và con riêng?
Khi anh ta run rẩy trên người đàn bà khác, đã từng nghĩ tới vị hôn thê sắp cưới chưa?
Giờ quay lại đòi sự bao dung từ Tô Nhã Thy, các người có thấy xứng đáng không?”
Tôi và anh trai là trẻ mồ côi từ nhỏ.
Anh ấy vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa là người giám hộ, cũng là người duy nhất bảo vệ tôi. Anh gây dựng cả cơ nghiệp, trở thành một trong những người giàu có nhất Bắc Kinh, chỉ để tôi có cuộc sống đầy đủ, an toàn.
Tôi sống khép kín, trầm lặng, thường xuyên bị bắt nạt ở trường. Và người đầu tiên bước ra bảo vệ tôi… là Tống Gia Vĩ.
Anh trở thành “trúc mã” – vị hôn phu định sẵn của tôi từ đó.
Cũng chính nhờ mối quan hệ ấy, gia đình Tống mới được anh tôi nâng đỡ, làm ăn phất lên như diều gặp gió tại Bắc Kinh.
Tiếng bàn tán bắt đầu lan ra khắp lễ đường:
“Tiểu thư nhà họ Tô kiêu ngạo, thanh lãnh là thế, vậy mà bị một con nhỏ tóc hồng giật mất vị trí…”
“Tôi thấy mấy nhà hào môn này toàn giả tạo. Bề ngoài thì ngọt ngào gắn bó, chứ bên trong toàn trò cũ rích.”
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Những điều dịu dàng mà Tống Gia Vĩ từng dành cho tôi – hóa ra chỉ là một vở kịch đẹp?
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là ưu tiên của anh.
Tôi từng sốt cao, mê man ba ngày ba đêm, anh bỏ cả hợp đồng lớn chỉ để ở bên tôi.
Tôi từng buột miệng nói rằng “hoa hồng đẹp thật”, vài tháng sau, anh xây cho tôi hẳn một khu vườn đầy hoa hồng ngay giữa trung tâm đất vàng thủ đô.
Vậy mà sau này, đúng vào ngày kỷ niệm mười năm yêu nhau, anh chỉ vừa nhận một cuộc gọi liền lúng túng nói là khách hàng cần gấp.
Hôm chụp ảnh cưới, anh còn cười tươi khoác eo tôi, vậy mà vừa lướt xem vài tấm ảnh trên WeChat, sắc mặt lập tức thay đổi, nói có bạn bị tai nạn đang cấp cứu vì c/ắt cổ tay.
Khi lái xe về nhà, tôi lại tình cờ bắt gặp anh đang ở trung tâm giải trí, thản nhiên chơi game cùng một cô gái tóc hồng.
Hai người vừa cười đùa vừa dựa sát vào nhau. Anh còn vòng tay ôm vai cô ta, cả hai cùng ăn chung một ly kem.
Lúc đó, tôi vẫn không dám tin Tống Gia Vĩ phản bội mình, nên mới thuê thám tử tư điều tra.
Và kết quả, chẳng có gì bất ngờ cả.
Khi sự thật bị phanh phui, anh trai tôi nổi giận, người nhà họ Tống mới bắt đầu thật sự hoảng loạn.
Cha Tống tỏ ra khổ sở, gắng gượng cúi đầu xin lỗi tôi:
“Nhã Thy à, đàn ông mà, có chút thành đạt là dễ hồ đồ… Ai mà không từng lầm đường lỡ bước? Gia Vĩ chẳng qua là ham chơi nhất thời, chứ lòng dạ nó vẫn hướng về con.”
Tôi bật cười, lạnh nhạt:
“Nhà nào mà đàn ông cũng từng phạm sai lầm, vậy nhà ấy chắc không còn gì để dạy con.”