04
Hôm nay Ngự Thiện phòng bận rộn vô cùng.
Thái tử từ Giang Nam cứu tế nạn dân trở về, cần mở yến tiệc khánh công.
Ta bị sai vặt đến nỗi xoay như chong chóng.
Đại trù nhét vào miệng ta một viên thịt viên vừa mới vớt ra khỏi nồi, tay vẫn cầm đại muôi đảo gia vị.
Ta ngồi trên chiếc ghế nhỏ, hai má phồng lên, ra sức bóc tỏi điên cuồng.
Không biết là ai khẽ “phì” một tiếng cười.
“Mau nhìn kìa, Thu Thu bóc tỏi trông chẳng khác nào chuột chũi.”
Trong chốc lát, Ngự Thiện phòng tĩnh lặng, rồi đồng loạt ngoảnh lại nhìn ta.
Thấy ta “lách tách lách tách” cào cào trong thau tỏi, bọn họ phá lên cười rộ.
Ta nào có rảnh mà để tâm tới bọn họ!
Ta nhai, nhai, nhai.
Ta bóc, bóc, bóc!
Không khí thoáng chùng xuống.
Bỗng có người tùy tiện nói:
“Phải nói Lâm quý nhân này gan cũng quá lớn. Nếu chẳng phải nàng ta thất nghi trước ngự tiền, Thái y cũng chẳng phát hiện nàng ấy dùng xuân dược để cầu sủng.”
Đêm hôm trước, Lâm quý nhân thị tẩm, bỗng nhiên nôn mửa thổ tả.
Thái y khám ra mới biết, hóa ra là cung nữ Hạ Chi Lan phụ trách bữa ăn đã phạm lỗi.
Hạ Chi Lan chẳng biết Lâm quý nhân kỵ hải sản, lại dâng lên một đĩa tôm xào nước sốt.
Hạ Chi Lan kêu oan.
Lâm quý nhân muốn đóng cửa tự mình điều tra.
Đúng lúc này, Tần phi nương nương lên tiếng:
“Nếu đã tra thì tra cho minh bạch. Nếu lầm giế//t hay lầm tha, mai sau kẻ gian ai cũng dám ngấm ngầm hạ độ//c trong ăn uống. Khi ấy an nguy của các vị quý nhân trong cung, ai dám gánh vác?”
Một phen tra xét, quả nhiên phát hiện Lâm quý nhân đã dùng xuân dược.
Đêm ấy, nàng lập tức bị giam vào Thận Hình ty.
Sống chế//t ra sao, còn chưa thể biết được.
Dĩ nhiên, chuyện ấy trong Ngự Thiện phòng chỉ là câu chuyện trà dư tửu hậu.
Bao năm nay, kẻ được sủng, kẻ thất sủng, qua lại luân phiên.
Lâm quý nhân, Trương quý nhân, cũng chỉ là mấy cái tên.
Nữ nhân trong cung, chẳng bằng hoa đào đầu xuân nở trên cành, sớm nở chóng tàn.
Chế//t hay sống, chẳng có gì lạ, cũng chẳng cần nhắc lại.
Ta chậm rãi nhai viên thịt chiên trong miệng, bỗng nhớ đến đêm trước khi Dung Thúy chế//t.
Nàng thần thần bí bí nói với ta:
“Ta phát hiện, mỗi đêm Lâm quý nhân đều tắm, còn đổ một thứ nước trắng trắng vào, ngươi nói có phải đó chính là bí quyết nàng được sủng hay không?”
Sau đó, Dung Thúy chế//t rồi.
Ngày nàng chế//t, hôm sau Hạ Chi Lan vào phòng ta lấy khăn tay.
Nàng liếc qua chiếc giường trống trải của Dung Thúy, chợt bảo:
“Ngươi thêu cho ta thêm một chiếc khăn nữa, hoa văn ấy, phải là con mèo nhỏ cài hoa màu phấn.”
Một chú mèo nhỏ cài đóa hoa màu phấn, xinh xắn tinh xảo.
Trên túi gấm ta tặng Dung Thúy có thêu hình ấy.
Nàng luôn mang theo bên mình, chẳng bao giờ chịu cho ai thấy.
Lúc nhận được, nàng còn cười ranh mãnh nói:
“Cái đồ tốt thế này, ta nhất định phải giấu kỹ, quyết không để cho con hà tiện Hạ Chi Lan kia nhìn thấy! Nếu không, nàng ta chẳng biết sẽ bức ngươi làm bao nhiêu để đem bán nữa.”
Khánh công yến kết thúc đã khuya.
Còn thừa lại không ít rượu thịt ngon.
Ta lén lấy ít rượu, đem sang Thái y viện đổi vài miếng cao dán.
Trần ma ma bận rộn xong trở về, ta trao cao dán cho bà.
Vẻ mệt nhọc trên gương mặt bà lập tức tan đi.
Đêm trong cung lạnh lẽo nhất, ai ai cũng cần chút hơi ấm để chống chọi.
Trần ma ma nhìn kỹ gương mặt ta, khẽ giọng nói:
“Chuyện Dung Thúy cứ để qua đi. Về sau đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Ngươi thật sự tàn nhẫn với chính mình. Đối diện gương mà tự tát mình mấy cái, ta nhìn còn thấy đau thay.”
Ta ngượng ngùng cười, giục bà:
“Người bận cả ngày rồi, mau ăn chút gì đi.”
Trong khánh công yến, phần lớn cung nữ đều nhịn bụng đói, sợ ăn nhiều uống nhiều sẽ phải đi nhà xí.
Ta và Trần ma ma ngồi cùng nhau, uống bát canh viên đậu đỏ ngọt ngào.
Bà bảo ta:
“Thu Thu, hôm nay Thái tử trở về, hoàng hậu nương nương cao hứng. Ta nhân cơ hội cầu một ân điển, sang năm xuân, đợi Thái tử thành hôn, ta sẽ xuất cung. Khi ấy ta sẽ mang ngươi theo, cùng về quê.”
Hôm nay nghe nhiều người nói, Thái tử ở Giang Nam cứu tế nạn dân, được bách tính cảm mến.
Ngài là trưởng tử của Trung cung, trí tuệ tuyệt luân.
Ba tuổi đã theo hoàng thượng thượng triều, năm tuổi đã được lập làm Thái tử.
Trong cung, chư phi ai nấy đều muốn tranh sủng, hoàng hậu nương nương cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhưng nếu kẻ nào dám sinh lòng vọng tưởng với ngôi vị Thái tử, ắt hẳn chế//t thế nào cũng chẳng ai hay.
Bất giác, ta nảy sinh lòng hiếu kỳ với Thái tử.
“Ma ma, Thái tử trông thế nào vậy?”
Ngự Thiện phòng ở phía đông, Đông cung ở phía tây.
Cho dù đôi lúc có gặp Thái tử trong cung, ta cũng chỉ có thể quỳ thật xa, chẳng dám ngẩng đầu nhìn.
Sắp phải xuất cung đến nơi, vậy mà ta vẫn chưa từng biết dung nhan Thái tử ra sao.
Mai này đi ra ngoài, ta còn lấy gì mà khoe khoang với người khác chứ.
Trần ma ma lấy giấy bút, vẽ phác họa một nét cho ta.
Ta chăm chú nhìn hình người trên giấy, lặng lẽ trầm tư.
05
Phó Minh Khải đúng là một kẻ đại lừa gạt!
Hắn căn bản không phải cái gì mà tiểu thị vệ nghèo túng khốn khổ.
Ngần ấy năm, hắn đã lừa của ta bao nhiêu đồ ăn ngon rồi chứ!
Thì ra hắn chính là biểu đệ ruột của Thái tử!