Vào ngày sinh nhật, tôi phát hiện trong điện thoại của Tạ Tri Văn có một danh sách phát ẩn.
Tên là: “Đã mất .”
Ảnh bìa là hình của bạn gái cũ anh ấy.
Anh ấy đã đánh mất cô gái mà mình yêu nhất.
Ba năm ở bên tôi, Tạ Tri Văn chưa từng quên cô ấy.
Còn tôi giống như trò tiêu khiển mỗi khi anh ấy thấy cô đơn.
Là tạm bợ, cũng là thói quen.
Ngay trước mặt tôi, Tạ Tri Văn xóa danh sách phát đó, giọng thản nhiên:
“Thế này hài lòng chưa?”
Tôi im lặng.
Tạ Tri Văn qua loa xoa đầu tôi.
“Đủ rồi đấy.”
“Trì Huệ, ngoan nhé, Tết này anh dẫn em về ra mắt bố mẹ, được không?”
Nhưng Tạ Tri Văn à, Tết này em phải về nhà lấy chồng rồi.
…….
Thấy tôi đờ người ra.
Khóe môi Tạ Tri Văn nhếch lên nụ cười trêu đùa, ngón tay bật nhẹ vào trán tôi.
“Sao không nói gì? Vui quá hóa ngốc à?”
Ba năm bên nhau, anh ấy thậm chí hiếm khi giới thiệu tôi với bạn bè mình, chứ đừng nói đến việc ra mắt gia đình.
Tôi thực sự thấy bất ngờ, sững người một lúc mới mở miệng:
“Tết này em đã nói với ba mẹ rồi, họ……”
Họ đã sắp xếp cho tôi một buổi xem mắt.
“Không đi thì thôi.”
Tạ Tri Văn cắt ngang không chút quan tâm.
Anh ấy luôn như vậy, chẳng mấy hứng thú với chuyện của tôi, cũng không đủ kiên nhẫn để nghe hết.
Có lẽ vì phản ứng của tôi không đúng như anh ấy dự đoán, khiến anh ấy hơi bực mình.
Anh ấy nói chúc mừng sinh nhật một cách lấy lệ.
Cầm áo khoác đứng dậy đi, không ăn lấy một miếng bánh kem.
“Anh đi trước.”
Tôi khẽ ừ một tiếng.
Không như mọi lần níu kéo anh ấy ở lại thêm chút nữa.
Tạ Tri Văn bước đến cửa thì khựng lại, quay đầu nhìn tôi một cái.
Tôi đã tự nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện.
Cánh cửa bị anh ấy đóng mạnh.
Sau tiếng “rầm” vang dội, là một khoảng tĩnh lặng kéo dài bất thường.
Trong lòng có chút trống rỗng, nhưng cũng không đến mức đau lòng.
Trời dần tối.
Tôi nhìn vào gương, thấy lớp trang điểm kỹ càng và bộ đồ đã chọn sẵn từ trước, không muốn để phí.